Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

Ký ức về quê hương ( 1 )

Thời gian qua nhanh thật ! Thắm thoát mà tôi cũng đã rời xa quê hương được gần 8 năm rồi ! Những năm tháng triền miên với bao nhiêu là kỷ niệm về đất nước nơi mà tôi đã được sinh ra và lớn lên ở đó cứ canh cánh mãi trong lòng . Dò dẫm những bước chân đếm theo thời gian đã đi qua mà lòng tôi bỗng chốc thèm được trẻ lại , thèm được quay lại những khoảng thời gian mà có lẽ tôi cho là đẹp và êm ả nhất  ....



Đêm nay mặc dù đã là mùa xuân rồi vậy mà thời tiết cũng chưa tốt hẳn . Chỉ được có hai ngày thôi thì trời lại trở lạnh nữa , đã thế mà lại còn có mưa nữa chứ . Ngoài trời bắt đầu có cơn giông và vài hạt mưa đang lấm tấm vỗ nhẹ trên mái ngói nghe thật buồn . Tôi vẫn ngồi đây và gom góp những hình ảnh trước khi rời khỏi VN cũng như trong những chuyến về thăm gia đình với niềm xúc cảm ngập tràn và nổi nhớ thương da diết ....


Thật vậy , khi còn ở quê hương tôi vẫn thích đội chiếc nón bài thơ vì nó đã gắn liền tuổi thơ của tôi với những năm tháng vất vả vì cuộc sống sau khi hòa bình được lập lại . Những năm tháng đó , tuy vất vả vì phải phụ giúp cha mẹ công việc đồng áng mà lại vừa học tập ở ngưỡng cửa PTTHCS , ấy vậy mà cuộc sống sao thật bình lặng và êm ả xiết bao . Do đó khi trở về quê hương thăm gia đình sau 1 năm xa xứ , hình ảnh đầu tiên mà tôi thích nhứt là được đội lại chiếc nón bài thơ này ....



 Ông xã tôi thì cũng chẳng kém gì . Cứ nhìn anh ấy rất vui cười toe toét và rất thích thú khi đội nón lá của VN....


Khi về quê chơi , vừa thấy chiếc nón lá để trên bộ ván sau gian nhà bếp của ba mẹ tôi là anh ấy đã chộp lấy và đội ngay .

Rồi những ngày tháng với thời tiết nóng bức , vậy chứ đâu dễ gì tìm lại được những hình ảnh thật vui nhộn như thế này ở xứ người ....

Quả thật nhiều khi đi về miền Nam để nghỉ hè , thời tiết ở đây cũng nóng bức có khi cũng lên đến 34 hoặc 35o C nhưng tôi lại không được che chắn như ở VN .  . Đúng là phải trân mình chịu trận với cái mũ và đôi kính mát là khả năng có thể làm được ở đây thôi .

Do đó khi về VN thăm gia đình , cái cảm giác thật ấm áp và đầy bâng khuâng khi được tìm lại những thói quen của những năm tháng còn ở VN với tôi rất là thú vị ....

Vui nhất là được thoải mái rong ruổi trên chiếc xe đạp điện của mẹ tôi khi về quê để thăm Người . Khổ nỗi mỗi lần che chắn kín bin như thế là ông xã tôi lại cười ồ và chụp hình đó chứ ...



Kỷ niệm khó quên khi dừng lại một cơ sở làm bánh mì mà tôi  vẫn thường ghé qua mua khi còn ở VN tại Sài Gòn . Lần này quả thật tôi đã đem lại một sự ngạc nhiên đầy thú vị đến ông xã vì loại bánh mì này được xem là loại nướng bánh truyền thống của Pháp mà người Việt Nam mình vẫn còn giữ lại đến bây giờ .


Cũng vẫn không thay đổi sau ngần mấy năm . Cơ sở sản xuất này vẫn luôn có nhiều khách hàng . Thế nên lần này cũng vậy , tôi cũng phải kiên nhẫn đứng chờ . Quả thật khác với bên Pháp , người dân mình vẫn có thói quen chen lấn nhau để mua , đó là chưa kể đến những câu chuyện hàn uyên nghe nhức cả óc ... Cứ nhìn hình ảnh họ chát chúa đòi mua trước mà tôi không khỏi phì cười . Trong lúc đó ông xã tôi  lại cảm thấy thích và chụp hình lia lịa .



Riết rồi cũng quen , chúng tôi cứ đứng đó mà chờ đám đông dần bớt đi . Khổ nỗi , càng ngày họ càng ghé vào mua nhiều hơn . Quang cảnh thật ồn ào giống như cái chợ chồm hổm : nào là tiếng chí chóe dành mua trước , nào là tiếng gọi nhau inh ỏi của những người chạy ngang qua mà họ quen biết nhau . Rồi là tiếng họ nói chuyện to tiếng với nhau trong lúc chờ lấy bánh ...ôi , nghe mà nhức cả đầu ...

 Hihi ...cuối cùng vợ chồng tôi cũng được vài ổ bánh treo lủng lẳng trên xe sau khi trở thành ...người cuối cùng cho những ổ bánh còn sót lại trong mẻ .






Nói chung với người dân Pháp , họ rất thích những gì được gọi là cổ xưa mà đối với người dân Việt thì lại cho là cũ kỹ , thế nên nếu được nhìn thấy những hình ảnh này thì họ thích lắm . Chẳng hạn như có một lần , ông xã tôi đã trông thấy một người đang vận chuyển hai cây nước đá thật to trên xe gắn máy của ông ấy ở đường phố tại Nha Trang . Tôi đã phải quay lại chớp hình ảnh này cho anh ấy vì đây là một điều rất thú vị với người nước ngoài khi được nhìn lại hình ảnh sản xuất ra nước đá dạng bằng cây với hình thức truyền thống trước đây .



Mà nói thiệt có rất nhiều điều mà với người dân mình cho là bình thường , thế nhưng với khách nước ngoài thì lại là một điều rất thú vị trong việc khám phá ra nét độc đáo sinh hoạt của người dân ở đất nước mà họ đang đến du lịch . 

Một phong cảnh thật đẹp và rất thanh bình vào một buổi chiều hoàng hôn trên bãi biển ở Nha Trang . Ông xã tôi rất vui với chiếc xe gắn máy mà chúng tôi đã thuê ở khách sạn tại Nha Trang để đi dạo xung quanh thành phố biển xinh đẹp này .

   
Nhưng có lẽ kỷ niệm thứ hai mà có thể tôi sẽ không bao giờ quên đó là việc di chuyển bằng xe gắn máy để đi đây đi đó khi trở về thăm gia đình ở VN . Bình thường ông xã tôi rất thích chạy xe gắn máy , thế nên khi về VN các em tôi thường đưa xe của chúng cho vợ chồng tôi đi chơi đây đó một cách thoải mái ở trung tâm thành phố Sài Gòn cũng như tiện việc đi mua sắm .


Chạy rong ruổi trên các đường phố Sài Gòn là niềm say mê của ông xã tôi . Riêng tôi thì lại rất thích vì vừa được ngắm lại những phong cảnh , những con đường mà trước đây tôi đã thường đi qua cũng như ngôi trường nơi mà tôi đã từng giảng dạy ở đó trước khi rời khỏi VN ....

Ngôi trường giờ đây đã thay đổi rất nhiều . Tên của trường cũng đã thay đổi , nhưng khuôn viên vẫn không thay đổi gì cả . Tôi lặng lẽ đứng nhìn rất lâu : bất chợt một niềm cảm xúc lại dâng lên và bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về : sao mà thân thương quá đỗi ! 


Ôi chao ! Phong cảnh trước cổng trường cũng không thay đổi gì : vẫn những gánh hàng rong , những chiếc bàn con café nho nhỏ trên vỉa hè ...và nhất là rác vẫn nằm rải rác bên lề đường .

Mà cũng phải không nhớ sao được nhỉ ? Ngôi trường này đã đánh dấu một thời  sinh viên ở đó để rồi một bước ngoặc mới cho nghề khi đã rời xa giảng dạy ở mái trường PTTH mãi đến khi cất bước theo chồng về nơi xứ lạ .


Đây là chiếc xe gắn máy đã theo tôi trong suốt những chặng đường của nghề " bán cháo phổi " trên các nẻo đường để đi dạy ở trường cũng như đi dạy kèm ở các quận : Quận 1 , Quận 4 , Quận 3 , Quận 5 , Nhà Bè , Tân Bình , Phú Nhuận ....Nói thật tuy phải chạy " sô " dữ lắm , nhưng tôi lại rất vui vì thu nhập cao hơn nhiều so với lương chính thức . Cuộc sống đã khiến tôi không ngại cái nóng và cái nắng gắt nhất là vào mùa hè của xứ sở mình rồi .Vậy chứ giờ trở về quê hương thăm gia đình , thật sự tôi đã không thể nào sử dụng xe gắn máy được nữa . Phần vì quá sợ vì xe cộ đông đúc , phần vì không còn nhớ rõ đường đi nữa , thế nên khoảng thời gian sau này vợ chồng tôi chỉ đón taxi hoặc nhờ mấy đứa em khi chúng có thời gian rỗi rảnh thì lái xe nhà đưa đi đây đi đó mà thôi .


Tôi nhớ có một lần để cho ông xã chạy . Khi cả hai đi chơi về quá trễ nên phải ghé vào một nhà hàng nằm trên đường LVS - quận Tân Bình để ăn tối . Sau khi rời khỏi nhà hàng chạy một đoạn thì " bị " mấy chú công an chặn lại . Vừa bước xuống xe tôi đã hỏi nguyên nhân bị chặn thì quá ra ông xã tôi quên bật đèn . Họ hỏi giấy tờ xe và bằng lái . Vợ chồng tôi đưa giấy tờ xe ngay . Họ hỏi bằng lái xe của ông xã , chúng tôi đưa bằng lái xe quốc tế ( vì ông xã tôi làm gì có bằng lái VN ) . Thế là họ từ chối cho là bằng lái quốc tế không được sử dụng ở VN . Họ đòi đưa xe về trạm . Lúc đó chúng tôi đang đi chiếc xe của đứa em trai út . Phần vì tôi không muốn em trai tôi phải gặp rắc rối vì phải mất thời gian để đi nhận xe , phần vì xe của nó cũng thuộc loại xe mắc tiền nếu đem về trạm chắc chắn xe cũng sẽ bị trầy xước . Do đó tôi quyết định hỏi họ đóng phạt bao nhiêu ? Họ nói 200. 000 dvn . Oh ! Không sao thế là tôi đưa ngay cho họ để mọi việc êm xui cho rồi . Sau đó họ đưa cho tôi một biên lai đóng phạt . Tôi cất ngay vào túi xách và lên xe cùng ông xã về nhà .



Đến khi về đến nơi , tôi kể lại sự việc cho gia đình nghe , nhưng có lẽ điều làm cho tôi cảm thấy nực cười còn ông xã tôi thì quá đỗi ngạc nhiên khi tôi rút biên lai đóng phạt ra cho các em tôi xem thì đó là một tờ biên lai đóng phạt chỉ có 10.000 dvn mà thôi ? Thiệt hết phương cứu chữa !! Tôi thì chẳng ngạc nhiên gì mà chỉ cảm thấy xấu hổ với ông xã tôi thôi vì anh ấy đã mở tròn mắt ra . Ôi chao sao mà xấu hổ vô cùng ! Chẳng thay đổi gì ! Rõ là cái " bệnh " cũ vẫn chưa được chữa cho tận gốc đó cơ .


Nhưng có lẽ ấn tượng nhất đối với người nước ngoài là được chiêm ngưỡng vẻ đẹp đồng quê ở VN . Với họ đây là hình ảnh đẹp và mang nét đặc trưng của thiên nhiên nhất . Một lần khi về quê thăm Ba Mẹ tôi , chúng tôi đã theo chân cậu em rể của tôi về miền quê chơi , đồng thời cậu ấy cũng muốn mua vài món ăn dân giã ở đây để đem về nhà nấu . Chúng tôi đã dừng lại bên đường nơi có rất nhiều người bày bán các món ăn dân giã rất phổ biến ở vùng nông thôn , đặc biệt là dành riêng cho các " bợm nhậu " .

Vừa xuống xe , ông xã tôi đã chạy riết để nghía một chủ trâu to vạm vỡ ở trên cánh đồng phía bên kia lề đường . Thế là em rể tôi đã cùng anh ấy băng qua đường . Ông xã tôi thích lắm vì đây là lần đầu tiên anh ấy mới nhìn thấy một con trâu thực sự . Trong lúc anh ấy đưa tay chạm nhè nhẹ vào con trâu vạm vỡ để cho tôi chớp ảnh , thì cậu em rể tôi phải giữ chặt lấy con trâu đó thôi . Tôi thì sợ lắm ! Vừa chợp hình xong là tôi phải hối thúc hai anh em rời ngay chú trâu trông đáng sợ đó .



Vẫn chưa hết khi quay trở lại nơi bán các món ăn đồng quê , anh ấy lại một phen kinh hãi khi nhìn thấy đàn chuột đồng lúc nhúc bị nhốt trong lồng .


Anh ấy ngạc nhiên hỏi tôi tại sao họ lại nhốt những con chuột này ? Chưa kịp trả lời thì anh ấy đã kinh hãi kêu lên khi nhìn thấy họ đang làm thịt chuột .....

Tôi chưa kịp phản ứng  gì thì anh ấy đã nhanh tay chụp lấy máy ảnh trên tay tôi và chớp hình ngay . Riêng tôi thì nói thiệt tôi sợ lắm bởi lẽ tôi cũng chưa bao giờ " xơi " cái món chuột đồng này . Cứ nhìn thấy chúng là phát khiếp rồi thì lấy gì mà ăn cơ !



Cũng chưa hết đâu nhé . Tôi chẳng biết gọi con vật này là gì mà ông xã tôi rất thích thú khi cầm nó trong tay . Con vật trông tựa giống như con rùa . Cứ nhìn nó vẫy nảy mà tôi phát sợ rồi . Cậu em rể của tôi có nói tên của nó nhưng tôi lại quên mất ?


Mà công nhận khiếp thật đấy ! Không những họ bán chuột đồng , cua đồng , cá ...mà lại còn có cả rắn nữa . Ôi chao , tôi sợ con này nhứt ! Cứ nhìn hình ảnh thôi là tôi chạy tét rồi chứ đừng bảo tôi chụp hình làm gì .


Để rồi trên đường trở về nhà ông xã tôi lại đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi nhìn thấy hai chiếc xe bò chất đầy rơm đang chầm chậm đi trên đường . Mà cũng tuyệt thật ! Ở xứ người làm gì được nhìn thấy hình ảnh thật mộc mạc và bình dị đến thế ở quê hương của tôi đâu nhỉ ?


 Với đàn gia súc ở xứ xở của tôi , người nông dân đã dùng chúng để kéo xe hoặc cày bừa trước đây . Còn bây giờ tôi không biết họ còn canh tác trên đồng ruộng với loại phương tiện này không nữa hay nền nông nghiệp đã có nhiều tiến bộ với máy móc hiện đại thay thế cho sức lao động của con người và vật .

Nghĩ đến đó thôi tôi đã chạnh lòng vì gia súc bên đây chỉ được nuôi để lấy thịt và sữa mà thôi . Nhìn thấy bốn chú bò đủng đỉnh kéo xe mà tội hết sức ! Tôi biết là ông xã mình thích ngắm cảnh đồng quê ở VN nhiều lắm . Mặc dù ở Pháp cũng có những vùng nông thôn mộc mạc ,  thế nhưng nó lại mang nét đặc trưng của một cuộc sống hiện đại và tân tiến hơn về các phương tiện canh tác . Tất cả đều làm bằng máy móc . Còn ở quê hương tôi thì lại mang nét đẹp thanh bình , mộc mạc và bình dị hơn đúng với cuộc sống của người dân ở đó vậy . Nói chung mỗi nơi đều mang một vẻ đẹp khác nhau .Tôi hy vọng trong chuyến về thăm gia đình lần sau , tôi sẽ cố gắng đưa anh ấy đến tham quan những cánh đồng lúa vàng óng hoặc xanh rờn ở vùng nông thôn của quê hương mình . 



Còn với những chuyến ra Nha Trang hoặc ra Huế chơi cũng rất vui và đầy kỷ niệm . Có một lần cả hai từ Nha Trang đón taxi ra Cam Ranh chơi , ở một bãi biển vắng người và rất sạch , chúng tôi đã thuê một cái lều nằm cạnh bãi biển và ở suốt ngày ở đó . Vào buổi trưa bà chủ căn lều này đã trực tiếp làm các món ăn hải sản cho chúng tôi . Phải công nhận chị ấy hiền lắm .


 Với chất giọng người dân địa phương ở đó chị vừa nướng thịt và hải sản rồi vừa kể cuộc đời của chị . Giọng chị nghe thật hiền và dễ xúc cảm xiết bao . Cuộc sống sao quá chật vật đối với người dân sống ở vùng biển cả . Họ làm việc quần quật cả ngày vậy mà cũng không đủ sống . Thế nên họ phải làm kinh doanh thêm để kiếm tiền sinh nhai và chi phí cho các con đến trường . Chị không muốn chúng phải tiếp tục cuộc sống nghèo khổ và đầy thiếu thốn như anh chị bây giờ .

Ăn xong rồi nằm nghỉ trên ghế bố vừa ngắm biển với những đợt sóng liti vỗ nhẹ vào bờ trông thật êm ả mà lại vừa hít thở không khí trong lành của biển thì quả thật không có gì tuyệt vời bằng .

Hình như lúc còn trẻ cho đến bây giờ cũng thế . Tôi không thích tắm biển . Ra biển chơi , tôi chỉ thích ngắm biển mà thôi . Ông xã tôi cũng thế , do đó cả hai chỉ nằm nghỉ trên ghế bố mãi đến chiều thì mới đón taxi quay về  khách sạn ở Nha Trang .



Sau đó chúng tôi lại đổ tiếp ra Huế chơi . Lần này cả hai cũng thuê một chiếc thuyền nhỏ cả ngày vừa tham quan sông nước mà vừa để đến tham quan các lăng tẩm của Vua Tự Đức và vua Khải Định . Đến trưa chúng tôi dùng cơm trưa ở trên thuyền . Ông bà chủ thuyền cũng rất vui tính và chân chất lắm . Với chất giọng Huế rất ngọt ngào và êm dịu cùng lòng hiếu khách và sự thân thiện của họ đã làm ông xã tôi rất quý và có thiện cảm vô cùng . 

Bữa cơm Việt Nam rất mộc mạc và chân chất của người dân xứ Huế đã làm ông xã tôi rất thích và ăn một cách ngon lành . Khi tấp vào bờ để đi tham quan tiếp một số địa điểm khác , cũng có nhiều người bán quà lưu niệm như tranh ảnh đã lên thuyền chào hàng , nhưng tôi chỉ xem thôi chứ không mua . Tôi biết cuộc sống của ông bà chủ cũng khó khăn lắm vì theo lời họ kể họ chỉ làm thuê thôi chứ đây không phải là thuyền của họ . Do đó thay vì mua nhiều món quà lạ , đẹp của người bán hàng thì tôi chỉ mua quà của ông bà chủ thuyền mà thôi . Dẫu biết tranh không được đẹp bằng nhưng được giúp họ là tôi đã vui rồi .


( Hết phần 1 )



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét