Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

Ngậm ngùi cho cuộc sống thế nhân ...

Nhìn những hình ảnh của một vài nơi ở một số tiểu bang tại đất nước Ấn Độ qua ống kính của chị cả của tôi nhân dịp đến đó để viếng những khu di tích lịch sử nói về Đức Phật Thích Ca , tôi đã phải chạnh lòng và cảm động xiết bao ! Ôi ! Cả chị tôi cũng như tôi đã không bao giờ nghĩ là đất nước này lại có lắm người nghèo khổ như thế . Nhìn cuộc sống của họ mà tôi đã xót xa ghê lắm ....


Chị tôi nói chị đã đến tất cả là 7 thị trấn có khi cùng một tiểu bang hoặc có khi ở một tiểu bang khác , thế nhưng ở đâu cũng đều là những quang cảnh nghèo nàn , cơ cực của người dân ở đây . Hình như những con đường ở đây đều không được tráng nhựa mà nếu có thì cũng loang lổ ở khắp mọi nơi . Suốt một đoạn đường dài hơn 300kms , chị đã đi qua rất nhiều thị trấn cũng như dừng lại để tham quan , chị rất mệt mỏi vì đường xá không tốt nên đã làm cho khách đến hành hương rất ư là choáng . Nhà cửa thì hình như chỉ là những túp lều được che chắn một cách sơ sài hoặc nếu có được xây thì tường đều làm bằng đất . 
 



Chị nói đường xá thì dơ bẩn , rác rưởi cũng như phân súc vật rải rác khắp mọi nơi . 






Chị nói ở đó người ta đã thả rong trâu , bò , chó ....trên các nẻo đường . Chúng lang thang trên đường rồi cứ tự nhiên mà " thư giãn " ...




Thật không thể nào tưởng tượng được là họ phơi quần áo ở trên nóc nhà như vậy !!!! 




 Còn đây là khu trung tâm thương mại của thị trấn : tất cả đã phải ngạc nhiên vì không thể nào tưởng tượng được . 



Một quán ăn .




Một cửa hàng bán quần áo ở đó . 



 Một cửa hàng tạp hóa .

Một tiệm hớt tóc .


Những ngôi nhà tồi tàn ở giữa đồng ruộng rất phổ biến được nhìn thấy ở đây .




Nhưng có lẽ hình ảnh mà chị tôi nói riêng và cả đoàn nói chung rất đỗi đau lòng vì những người ăn xin tập hợp hàng dài ngồi ngay ở lối đi vào các ngôi chùa . Hầu hết họ đều là phụ nữ và trẻ con mà thôi . 



Du khách đến hành hương ở chùa đang cho tiền những người hành khất .




Cũng chưa dừng lại nỗi đau ở đó là những hình ảnh của những người tàn tật ....




Thật quá đau lòng !!!!




Hình ảnh một người phụ nữ đèo đứa con nhỏ lẽo đẽo theo sau các du khách để xin tiền trên các nẻo đường , thậm chí bà ta cũng cố gắng đèo con của mình lên núi . Ở đây chị nói hầu hết mọi người rất đỗi bực dọc và rất mệt mỏi vì họ cứ bao vây lấy để xin tiền , thế nên khách đến hành hương không thể nào bước chân đi được .....




Phụ nữ ở đó trông họ thật lam lũ xiết bao .



Theo lời chị kể lại , thoạt đầu chị cứ nghĩ cuộc sống của người dân ở các thị trấn thì nghèo khổ thế thôi , vậy chứ khi mọi người đặt chân đến thủ đô Tân -Đề - Li thì cũng đâu có được sạch sẽ gì nhiều hơn đâu . Chỉ được là những ngôi chùa của người nước ngoài đầu tư xây dựng thì rất đẹp . Điều mà cả đoàn nuối tiếc là không được nhìn thấy hết các khu di tích lịch sử của Đức Phật vì hầu hết chúng đã bị tàn phá hết rồi . 











Buồn cười nhất là ngày cuối cùng để ra sân bay trở về nước , cả đoàn đã đến tham quan con sông Hằng , một trong những dòng sông linh thiêng nhất tại Ấn Độ. Vì là ngày cuối nên cả đoàn đã tranh thủ đến đó rất sớm . Trên đường dẫn ra con sông , cả đoàn vừa đi vừa phải rọi đèn pin để tránh bị " đạp mìn " bởi lẽ trên các nẻo đường ở đây đều có đầy đủ phân người và phân súc vật ? Nghe đến đó thôi là tôi đã phải phì cười vì quá đỗi ngạc nhiên .



Với người dân Ấn Độ, đặc biệt là dân tộc Hin du đã xem sông Hằng là một dòng sông thiêng. Theo người dân tộc này , tắm trên sông Hằng được xem là gột rửa mọi tội lỗi, hơn nữa nước sông được sử dụng rộng rãi trong các nghi lễ thờ cúng. Việc uống nước sông Hằng trước khi chết là một điềm lành và nhiều người Hindu đã yêu cầu được hỏa thiêu dọc hai bên sông Hằng và lấy tro thiêu của họ rải lên dòng sông. Cứ nhìn hình ảnh họ vừa tắm rửa , giặt dũ cùng một nơi .... mà tôi không thể nào hiểu nổi ? Nhưng dù sao đi nữa đó cũng là sự tín ngưỡng của họ , điều quan trọng là cứ như thế liệu họ có thể tránh khỏi bệnh tật hay không ? Riêng cả đoàn của chị tôi ngày đó đã phải tắm rửa sạch sẽ và thay đồ khác trước khi ra sân bay vì quá " nặng mùi " khi rời khỏi khu vực sông Hằng . Qua chuyến đi đến đó , hầu như du khách đều có ấn tượng rất mạnh mẽ về một đất nước có đời sống quá nghèo khổ , cơ cực . Chỉ mong sao chính phủ của họ sẽ quan tâm đến đời sống của người dân nhiều hơn để cuộc sống của họ sẽ bớt khổ và không còn phải để lại một ấn tượng không đẹp về đất nước có nhiều điều trăn trở ?



Sau khi cùng xem với tôi một số hình ảnh của nước Ấn Độ do chị của tôi đã gởi qua cho tôi , ông xã tôi cũng rất đỗi ngạc nhiên . Anh ấy không hiểu tại sao : một đất nước quá nghèo mà hầu như du khách nào đã đến đó du lịch đều có chung một nhận xét như thế lại có thể đặt mua nhiều máy bay dân sự , đặc biệt là loại máy bay chiến đấu đắt nhứt trên thế giới ở Pháp ? Tôi lại nghĩ ở đất nước đó , có lẽ người giàu thì giàu ghê lắm mà người nghèo thì lại chiếm số đông nhiều hơn . Điều đáng buồn mà chị tôi đã nhận xét : trước đây mọi người đều nghĩ Campuchia là đất nước nghèo nhất ở khu vực Đông Nam Châu Á , thế nhưng bây giờ nước nghèo nhất dưới đôi mắt của các du khách đã đặt chân đến lại là đất nước này . Có thể đây là một điều nhức nhối nhứt mà các du khách đã phải suy nghĩ , để rồi xót thương cho số phận của những người dân nghèo khổ và lam lũ ở đó .....



13 nhận xét:

  1. Khoảng 6 tấm ảnh đầu làm tôi khá ngạc nhiên, vì nhà cửa rất giống khunng cảnh một ngôi làng người Chăm ở Ninh Thuận mà tôi có dịp đến trên 10 năm trước. Xem thế mới biết rõ ràng văn hóa Ấn Độ ảnh hưởng rất nhiều đến văn hóa của người Chăm miền Trung.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Như vậy hiện nay chắc người Chăm vẫn còn sống ở Ninh Thuận anh Hiệp nhỉ ? Em thì chưa gặp người dân tộc này nên em không biết gì hết ! Việt Nam mình có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số quá anh hén ? Không biết sao chứ thấy hoàn cảnh cuộc sống của họ mà thấy thương quá anh ạ ....

      Xóa
  2. Những hình ảnh trên đầu trang cũng giống với khung cảnh làng quê một số nơi ở VN thôi chị ơi. Nghèo nàn, lam lũ, nhếch nhác, tạm bợ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ới trời ! Thật thế sao Linh Lan ? Chị em của chị chưa bao giờ nhìn thấy như thế ở miền Nam ...hay có thể là các chị chưa bao giờ đến những nơi đó nên không thấy ? Nếu thật như thế thì tội cho người dân của mình quá đi thôi !!!!

      Xóa
  3. có thể đây là một vùng nông thôn nào đó, chứ không thể nói hết Ân Độ nghèo như vậy được. Ở đâu cũng vậy, em nghĩ giàu nghèo đều có....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh ...cứ nghĩ như vậy đi Bố susu ...chứ nhìn những hình ảnh này sao đau lòng quá em ạ !

      Xóa
  4. Trời ạ. Nói thiệt lòng nghèo cũng k thua gì vùng sâu vùng xa xứ mình hết chị ui. Thấy cái rực rỡ trong hầu hết phim Ấn, rùi thấy hình ảnh thực tế chị đưa, mới nói, khác xa quá. Em có nghe , có đọc về sông Hằng.Cứ tưởng nó lung linh lắm á chị. Nhưng khi nghe chị kể phải rọi đèn pin vì sợ ... giẫm mìn thì... em cười thua lun. hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng ....cứ nghĩ đến đời sống cơ cực của người dân mình giống như thế mà xót ghê em ạ . Biết làm sao hơn : cuộc sống mà , phải không Thùy ? Chỉ mong sao đừng có quá nhiều những mảnh đời nghèo khổ , bất hạnh như thế nữa thôi ...

      Em biết không đây không phải là lần đầu tiên chị nghe chị cả của chị kể lại đâu em : đứa cháu họ của ông xã chị cũng đã qua Ấn rồi : nó nói " một đi không quay trở lại nước này nữa " . Còn ông hàng xóm của ba chồng chị cũng đã qua Ấn luôn : ông ấy vừa kể mà lại vừa lắc đầu nói : " Một đất nước nghèo cùng cực ! " ....nghe mà đau lòng !!!

      Xóa
  5. Ấn là 1 nước tầm cỡ trong khu vực .Dân Ấn nghèo vì họ không vượt lên, Dù là Phật giáo , ấn giáo ...họ đều tin vào tiền kiếp .Kiếp này là nghiệp quả kiếp trước nên họ bình thản chịu đựng .Ăn mày với họ là cách sám hối và tạo nghiệp tốt cho kiếp sau .Nhiều người không có nhà họ núp dưới bóng mát của ngôi đền cao mà không thấy khốn khổ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi trời ! Nghe anh nói về " lòng tin " về tôn giáo của họ ...mà em khiếp quá ! Nhưng dù sao đi nữa cũng là lòng tín ngưỡng của họ mà thôi . Chỉ biết rằng : du khách đến đó một lần là đều không muốn sang đó du lịch nữa đó cơ . Em thì chưa đến bao giờ , nhưng em sẽ không đến đâu vì khi nhìn thấy đời sống của họ mà đau lòng lắm anh ạ . Em nghĩ người nghèo ở nước mình chắc cũng không đến nỗi như thế đâu anh nhỉ ?

      Xóa
  6. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Có lần em xem ti vi, họ chiếu cảnh đốt xác chết ngay bên bờ sông Hằng (phía đối diện vơi nơi tắm hành lễ ấy ạ). Có những xác chưa cháy hết cũng bị hất cả tro than xuống sông. Ấy vậy mà bờ bên kia tắm gội đông vui như hội. Thật không hiểu nổi. Ấn Độ đang bị hạn nặng. Hơn 300 triệu người bị thiếu nước dùng và bị đói.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi ..nghe em kể mà phát khiếp !!!! Thảo nào khi đến đó không " nặng mùi " cũng uổng ? Ghê thật ! Hạn hán đang bao trùm ở các nước nhiệt đới thì ngược lại các nước phương tây thì lại vẫn còn tuyết rơi và lạnh ơi là lạnh mặc dù đang là vào mùa xuân đó em à ...

      Xóa