Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Ngày Xuân nhớ về Ba Mẹ

Xuân đến nhà nhà yên vui nôn nức đón chào năm mới . Vậy mà lòng tôi vẫn thấy buồn , vẫn thấy cô đơn và trái tim đau nhói từng cơn khi nghĩ đến người mẹ già đang nằm trên giường bệnh vào những ngày Xuân thế này . Thương Mẹ lắm , những ngày tuổi già bóng xế của Mẹ , nhất là khi Người đang bị ốm đau , bệnh tật mà tôi lại không thể ở cạnh bên Người để chăm sóc . Phận làm con khi Cha Mẹ đã đến tuổi về chiều và ốm đau thì phải chăm lo , phụng dưỡng , vậy mà tôi lại không làm tròn được bổn phận của mình . 


 Quả thật tôi đã không có được cái diễm phúc để được sống gần Cha , Mẹ nhằm để được báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của hai đấng sinh thành của mình . Lúc Ba tôi bị bệnh và đến ngày Người mất , tôi cũng đã không được ở bên cạnh Người . Ngày cuối cùng để tiễn đưa Người về nơi an nghỉ cuối cùng thì tôi mới kịp về đến . Đau đớn lắm ! Cả một bầu trời dường như sụp đổ khi biết tin Người đã mất . Tôi đã ngồi bệt xuống đất và thấy đất trời như quay cuồng trước mắt mình . Đôi mắt đầy ngấn lệ , tôi chỉ kịp thốt lên " Ba ơi ! " mà nghe trái tim mình đau nhói . Vậy mà thắm thoát Người cũng đã mất được 8 năm rồi ! Cứ mỗi độ Xuân về , với cái Tết tha phương nơi xứ lạ quê người : không bạn bè thân thích , không người thân thế nhưng tôi vẫn luôn nghĩ là có Ba tôi ở bên cạnh .

Ba ngày Tết qua nhanh thật . Với những ngày Tết như thế , năm nào cũng vậy tôi đều nấu mâm cơm chay để cúng Ba tôi . Tôi rất vui và cảm thấy rất ấm lòng khi nghĩ về Ba , nghĩ về những ngày Tết không được gần gia đình , gần với những người mà tôi thương yêu nhất , thế nhưng trong trái tim tôi vẫn luôn nghĩ Ba tôi vẫn về ăn Tết với tôi đó thôi ....


Tôi vẫn biết dù cho có ngàn câu thăm hỏi , có vạn lần cầu nguyện thì cũng không bằng khi được chính tay được lo từng bát cháo  , ly sữa và thuốc men cho Cha , Mẹ khi ốm đau , bệnh tật . Cứ nghĩ đến đó là tôi đã không cầm được nỗi xót xa , nỗi dằn xé trong tâm can của mình . Đạo làm con đã không tròn được chữ Hiếu thì đó là nỗi đau và xót xa ghê lắm . Trong những ngày giáp Tết tôi cứ như đang ngồi trong lửa đốt khi nghĩ về Mẹ , khi ngóng chờ tin về Mẹ ở quê nhà . Tôi vẫn biết chị và các em tôi đang vất vả để lo và chăm sóc cho Mẹ . Mặc dù tôi đã gọi điện nhưng không ai bắt máy , rồi gởi tin nhắn cũng không ai trả lời , vậy mà tôi vẫn gọi điện , vẫn gởi tin nhắn để hỏi thăm tin tức về bệnh tình , về sức khỏe của Mẹ . Có thể nói cả đêm tôi đã không thể nào ngủ ngon giấc được  . Cứ chập chờn rồi thức giấc và nghĩ đến Mẹ . Để rồi tôi lại không cầm được nước mắt . Những lúc đó tôi chỉ biết khóc và cầu nguyện cho Mẹ mau chóng khỏi bệnh mà thôi .


 Hôm nay được nghe những bài hát  về tình Cha , nghĩa Mẹ mà lòng tôi càng thổn thức nhiều hơn . Tôi đã bật khóc  khi nhận được tấm hình của con gái tôi đã chụp chiếc giường nơi Mẹ tôi đang nằm dưỡng bệnh tại nhà . Cũng may em trai tôi là bs nên em có thể chăm sóc Mẹ ở nhà thay vì tiếp tục nằm điều trị ở bệnh viện sau 1 tháng trời . Em nó đã mua một chiếc giường giống như ở bệnh viện để Mẹ có thể nằm yên tâm dưỡng bệnh vì ít nhất không khí ở nhà vẫn tốt hơn nếu như có người chăm sóc và điều trị cho Mẹ . Nhìn Mẹ mà tôi thương Mẹ vô cùng . Sau tai biến  Mẹ chỉ ăn uống qua ống dẫn trực tiếp vào dạ dày mà thôi . Nhưng điều mà gia đình tôi rất vui và an tâm một chút vì Mẹ vẫn còn tỉnh táo và nói chuyện với con cháu , mặc dù có đôi lúc Mẹ đã hơi quên và hay nhắc lại chuyện ngày xửa , ngày xưa . Nghe mà đau lòng và thương Mẹ xiết bao ! Cũng may là em gái tôi cũng đã có qua một lớp học về chuyên khoa VLTL nên em có thể tập cho Mẹ tại nhà . Ôi ...có lẽ đời tôi từ tấm bé đến khi lớn khôn tôi đã không thể nào có phước để được ở gần bên Cha Mẹ . Có lẽ Cha Mẹ tôi đã vô phước vì có một đứa con như tôi . Tiền bạc , lời hỏi thăm ...chắc chắn không thể nào có đầy đủ phước lành hơn bằng được ở bên cạnh để chăm sóc và thuốc men cho Cha , cho Mẹ .



Thế nên những ai được diễm phúc còn Cha , còn Mẹ và nhất là được ở bên cạnh hai đấng sinh thành thì đó là một niềm hạnh phúc vô biên . Không có gì có thể thay thế được tình yêu của Cha Mẹ , không có gì có thể thay thế được hơi ấm khi được ở gần bên Người . Có sống cách xa Cha Mẹ lúc đó mới cảm nhận được sự thiếu vắng đó sâu sắc như thế nào ? Và nhất là khi Cha hoặc Mẹ ốm đau mà không được chăm sóc thì đó là một nỗi đau và xót xa nhiều lắm  ! Tôi chỉ mong sao những ai có phước còn đầy đủ Cha Mẹ thì xin hãy nghĩ về hai đấng sinh thành của mình bởi lẽ nếu một mai có mất đi một trong hai hoặc cả hai thì đó thật là một mất mát rất lớn lao không có gì thay thế được . 



Giờ đây nơi phương trời xa xôi này , giữa đêm khuya giông bão ở ngoài trời vào thời điểm đón giao thừa để chuyển giao sang năm mới , tôi không biết phải làm gì hơn ngoài việc cầu nguyện cho Mẹ tôi mau chóng bình phục để Mẹ có thể đi , đứng trở lại bình thường như xưa và sức khỏe của Người sẽ luôn luôn được tốt đẹp . Tôi đã cầu nguyện với những lời cầu xin từ tận đáy lòng mình mà lòng vẫn mong có thể báo hiếu cho Người . Dẫu cuộc sống của tôi có ngắn ngủi đi chăng nữa thì sự khỏe mạnh của Mẹ và Mẹ có thể sống được nhiều năm hơn nữa lại là một niềm hạnh phúc vô biên của tôi ....

  
Hôm nay tôi lại gọi điện về thăm hỏi sức khỏe của Mẹ . Mẹ tôi đã ngủ rồi , tôi chỉ kịp hỏi thăm vài lời với chị của tôi mà thôi . Đau xót lắm ! Nhớ và thương Mẹ lắm vì tuy Mẹ vẫn còn tỉnh táo nhưng Mẹ vẫn còn bị sốt , vẫn chưa cử động được nhiều . Có thể với nỗi lo lắng của tôi không ai hiểu được , không ai có thể biết được nỗi đau buồn của tôi . Có lẽ chỉ có thể những dòng chữ này có thể sẽ xoa dịu nỗi lòng của tôi chăng ? Ôi ! Ước gì tôi có thể được về để thăm Mẹ , để được ôm lấy Mẹ mặc dù chỉ là một hơi ấm yếu ớt từ Mẹ nhưng với tôi vô cùng ấm áp và chứa chan tình Mẹ xiết bao . Nghĩ đến đó thôi là lòng tôi lại đau quặn thắt ! Có lẽ không có giọt lệ nào , không có ngôn từ nào để có thể xoa dịu hết nỗi đau của tôi bằng lúc này khi nghĩ về Mẹ .... 




Và những câu ca , câu thơ nói về tình Cha nghĩa Mẹ đã càng làm cho trái tim tôi như vỡ nát ...

" Ơn Cha núi chất trời tây
Láng lai nghĩa Mẹ nước đầy biển đông
Ơn Cha trọng lắm ai ơi
Nghĩa Mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ " 

Thích Tâm Chánh


Mẹ ơi , giờ đây con chỉ biết mỗi ngày thắp nén hương để nguyện cầu ơn trên phù hộ cho Mẹ được khỏe mạnh và được sống đời với chúng con . Ba đã đi xa rồi giờ chúng con chỉ còn có Mẹ , xin hãy cho chúng con được hưởng trọn tình yêu của Mẹ trên cõi đời này . 





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét