Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Ký ức về một thời sinh viên ngày ấy ...


Người ta thường có câu : " Nhứt Quỷ , nhì Ma , thứ ba là Học trò " . Quả thật câu này đúng lắm . Nhớ lúc khăn gói lên đường nhập học ở tp HCM , mình cùng với một nhóm bạn gồm 6 đứa ( cùng quê 5 và 1 thì không ) đã thuê một căn gác nhỏ nằm trong một con hẻm bé tí đủ để cho 2 chiếc xe đạp trên đường Trần Bình Trọng , Quận 5 để tiện việc đến trường . Ngay dưới tầng trệt cũng có 2 anh sinh viên thuê với một căn phòng nhỏ . Vậy chứ bọn con gái của mình đã làm cho hai anh sợ khiếp nên chẳng dám nhút nhích gì hết .

Buồn cười nhứt trong số chúng mình có một chị bạn ( được xem là lớn tuổi đứng thứ hai trong nhóm ) sống ở vùng ngoại ô của thành phố HCM . Vốn thuộc gia đình giàu có , hàng tuần cứ đến ngày thứ bảy là chị ấy đều về nhà và sáng sớm thứ hai thì lại quay lên và đến thẳng đến trường . Mỗi lần như thế là chị mang nhiều thức ăn nào là thịt kho tàu , mắm , cá kho , trái cây ....Chị ta ngồi ăn một mình tĩnh bơ , trong khi 5 đứa bọn mình thì cùng nấu ăn chung với nhau . Hình như cuộc sống của chị ấy tách hẳn bọn mình . Cũng được đi , nhà ai nấy sáng , gạo ai nấy ăn thì mắc mớ gì mà để ý . Vậy chứ chị ấy lại hay nhóm nhém " phê bình " bọn mình ăn như thế thì làm sao mà học nỗi ? Bọn mình bực lắm ! Với độ tuổi 18 cái tính dở dở ương ương , độ tuổi đang phát triển thành người lớn đã làm cho bọn mình bắt đầu động đậy .Thế là vào một ngày nọ . Nhóm trưởng của bọn mình tính tình vốn rất mạnh mẽ giống như con trai đã bàn với tụi mình phá chị ấy một phen cho bỏ ghét  , cho hết làm phách là con nhà giàu . 

Phần nhiều chúng mình đều ăn trưa ở ngoài , đến chiều tối mới về nhà trọ để cùng ăn chung với nhau  . Thay vì sau khi tan học vào buổi chiều , bọn mình trước đây thường hay ở lại trường để tán ngẫu với bạn bè hoặc rủ nhau  đi nhà sách , nhưng bọn mình lại rủ nhau về nhà sớm . Riêng chị bạn hách dịch này vốn rất chậm chạp và học cũng tạm tạm trong lớp nên chị ấy hay nấn ná lại trường để hỏi bài các bạn giỏi trong lớp . Khi chị ấy chưa về , bọn mình đã ăn bớt một ít thức ăn của chị ấy , sau đó còn để cải nắp nồi hất một bên làm như có mèo vào thỉnh đấy . Rồi mạnh đứa nào nấy đi lo công chuyện của mình đã bỏ dở . Cứ thế hầu như ngày nào cũng vậy . Đến một hôm nọ chị ấy đã giận dữ la toáng lên cho là chú mèo của bà chủ nhà đã thường xuyên xơi thức ăn của chị ấy . Buồn cười trong bụng quá , nhưng cả bọn giả vờ như nghe chuyện mới tinh , giả vờ như chả biết gì .


 ảnh internet

Riêng chị ấy cũng không chịu thua vì mất miếng ăn ( chị ấy vốn rất keo nữa đó ) , do đó chị đã tức giận xuống dưới nhà của bà chủ để mắng vốn . Nói thiệt lúc đó mình thấy thương con mèo của bà chủ nhà ghê đi . Tội nghiệp nó , nếu nó mà nói được chắc nó sẽ lên tiếng để minh oan thôi vì 5 cái miệng ăn mà để một cái miệng bé tí phải chịu hàm oan . Thật là hết biết . Vậy mà nhờ cái vụ " ăn vụng "của bọn con gái mình mà từ đó chị ấy mới chịu ăn chung với chúng mình và chịu hòa mình luôn thể . Chỉ tội chú mèo phải chịu cấm cung 100% trong nhà . 


Cũng chưa hết đâu nhé . Ngay trong hẻm nơi chúng mình ở có một cơ sở nhỏ làm sương sáo rồi đem bỏ mối ở các chợ hoặc cửa hàng nên giá gốc rất rẻ . Một ngày nọ cả bọn lại kéo nhau đến đó tậu về căn gác nhỏ để ăn . Đúng là Ông Bà xưa ta thường hay nói : " Con mắt bự hơn cái bụng " bởi lẽ chúng mình thấy rẻ quá nên mua về quá chừng . Chiều hôm đó , cả bọn không ăn cơm mà chỉ ăn sương sáo mà thôi . Ôi Trời ơi giờ nhớ lại , mình cũng không hiểu tại sao lại ăn hay đến thế . Ngày đầu tiên mà cũng là ngày cuối cùng để rồi từ đó chúng mình không bao giờ nói đến , mà có nói đến thì cũng đã muốn ói rồi . Bởi lẽ chúng mình ăn thả cửa , ăn đến nỗi mà ....ói luôn và phát bệnh mỗi khi có làn gió thổi qua đưa mùi của chúng bay đến .


Riết rồi hai anh sinh viên thuê căn phòng ở dưới trệt cũng không được chúng mình tha luôn . Thỉnh thoảng một trong hai anh đưa bạn gái về nhà hú hí , nếu đi vắng thì thôi hễ có mặt là cả 6 đứa thay phiên chổng mông lên hoặc nằm rạp xuống sàn ( sàn gác bằng gỗ mà lại thưa nữa ) mà cố gắng hé một con mắt ra để nhìn trộm hai anh chị đang tù ti với nhau . Mặc dù xem xong là muốn nổ con mắt luôn , nhưng chúng mình lại thích ...vì đang tuổi trưởng thành mà ..híhí ...

Cô sáu , bà chủ nhà thường sinh hoạt với bọn mình là không được đưa bạn trai lên gác . Nếu đứa nào có bạn trai  thì dẫn nhau đi đâu thì đi chứ tuyệt đối không được đưa lên nhà . Nếu cô bắt gặp thì cô sẽ đuổi . Mà thật ra nơi chúng mình thuê để trọ  học rất là yên tĩnh mà giá cả cũng lại vừa với túi tiền . Mình thì lúc bấy giờ chưa có bạn trai nên chẳng sao , còn một vài bạn khác thì lại có rồi nên tụi nó cứ đi suốt thôi ...

Có một lần , trong số 6 đứa cô bạn này nhỏ tuổi nhứt , nhưng cũng lắm đào hoa . Một hôm nọ , vào ngày cuối tuần sau khi cả bọn ăn cơm tối xong , cô nàng bắt đầu tắm rửa rồi ăn diện rất đẹp đi tới đi lui rồi vừa chạy ra balcon nhìn xuống mặt đường . Thế là chúng mình biết ngay là cô nàng có hẹn . Bỗng dưng , nàng ta chạy ào vào và nói với mình là xuống dưới nhà nói với anh chàng đang đứng đợi bên dưới là nàng ta không có ở nhà . Mình há hốc mồm ra chẳng hiểu tai ngheo gì hết , thế nhưng cũng chạy ra balcon xem sao ? Quả thật một chàng trai si tình cùng với chiếc xe đạp đang đứng ở dưới đất mà đôi mắt cứ đau đáu đang nhìn lên gác . Mình chưa kịp nói gì thì một chàng khác cưỡi chiếc xe gắn máy mới toanh cũng mới vừa trờ tới .
 
Rồi sau đó mình nghe tiếng cô Sáu cất lên : 

- Các cậu tìm ai ? 

Đúng lúc đó cô bạn đào hoa của bọn mình cũng bò ra và ghé mắt xuống nhìn . Sau đó cô nàng đi vội vào nhà , mặt tái nhợt . Cả bọn con gái 5 đứa của mình đều đứng ở balcon mà nhìn xuống . Cũng vừa lúc đó  tiếng cô Sáu lại vang lên từ dưới nhà trệt : 

- Cô S có nhà không các cô ? Có hai cậu đến tìm nè . 

Thế là chị cả của bọn mình đã nhanh nhẩu trả lời : 

- Dạ  không có cô Sáu ơi . 

Ngay lúc đó chúng mình đã giựt mình khi nghe tiếng của cô hỏi lần nữa nhưng nghe rất gần . Cả bọn chạy vào nhà trong thì y xì cái đầu của cô đang lú lên nhìn dáo dác tìm bọn mình . Đúng lúc đó cô nói tiếp cô nói rất to : 

- Ủa , cô S có ở nhà sao không lên tiếng ? 

Thế là chúng mình im thin thít . Cô chẳng nói gì mà nhìn thẳng vào cô nàng đang đứng co ro vì " toát mồ hôi " và lặng lẽ bước xuống cầu thang . Lúc đó mình vội chạy ra balcon nhìn xuống . Tiếng cô dõng dạc nói với hai anh chàng đang đứng ngơ ngác nhìn nhau : 

- Cô S không muốn gặp cậu nào hết . Các cậu về đi . 

Rất nhanh , anh chàng đi chiếc xe gắn máy mới toanh đã trả lời : 

- Cháu có hẹn với S mà . Cô cho cháu gặp S đi . 

Rồi anh chàng đi xe đạp cũng nói theo : 

- Cháu cũng vậy . S hẹn cháu đến đón S ở đây . 

Ôi dào ! Cả 5 đứa con gái tụi mình đứng trên gác nhìn xuống theo dõi vừa buồn cười trong bụng gì đâu há . Tiếng cô sáu  lại tiếp tục: 

- Tôi nói các cậu về đi !

Nói xong cô bước vào nhà và đóng sầm cửa lại . Lúc đó trông hai anh chàng thật tội . Cả hai nhìn nhau rồi mạnh ai nấy lên xe bỏ đi mà không cần " thăm hỏi " nhau gì hết .


Lúc đó không hiểu sao không khí lại trở nên nặng nề một cách kỳ lạ . Không hiểu sao không ai nói với ai cả bọn con gái tụi mình ngồi bệt xuống sàn , còn cô nàng thì đã ngồi thẫn thờ ở dưới sàn rồi  . Chỉ được vài phút thôi thì mạnh đứa nào nấy lo công việc của mình . Riêng cô nàng chiều hôm đó nàng ta không đi đâu cả mà dáng vẻ ra chiều mệt mỏi lắm . Đến tối thì mình cùng với một chị bạn thân nhứt nhóm đã nói chuyện với cô nàng . Thì ra nàng quen một lần đến hai chàng . Để rồi cho nhầm cuộc hẹn trùng khớp với nhau đó thôi . Nói vậy chứ không cần cô nàng giải thích thì mình và cả nhóm bạn cũng đã biết rồi . Thiệt là khổ gì đâu bởi lẽ cuối cùng thì hai chàng đều xa chạy cao bay ! Đúng là có câu : " Bắt cá hai tay thì cuối cùng đều vuột hết " là vậy đó . 


Từ đó cô nàng trông rất buồn và tụi mình phải động viên ghê lắm . Thật vậy , sống xa nhà thì tình cảm của chúng mình là được chia sẻ và giúp đỡ nhau là như thế đó . Một đứa có chuyện gì là cả nhóm đứng ngồi không yên . Thậm chí có đứa bị bệnh thì sẽ thay phiên nhau nghỉ học ở nhà để theo dõi và chăm sóc cho bạn . Rồi chẳng mấy chốc cô nàng cũng dần quên và trở lại nhịp sống bình thường như trước đây với bọn mình . Đến một ngày nọ , một bạn cũng được xem là lớn tuổi đứng thứ ba trong nhóm không biết nghe ai bày chuyện mà rủ cả nhóm 6 đứa chơi " Cầu cơ " . Cha mẹ ơi , mình chả biết chơi cái trò chơi đó là như thế nào ? Đến chừng nghe bạn ấy giải thích , nghe cũng hay hay mà vừa sợ sợ nữa . Thế là cả nhóm đợi đến ngày cuối tuần thì rủ nhau ăn cơm rất sớm . Sau khi chuẩn bị bài vở cho ngày thứ hai xong , cả bọn ngồi chờ  đến nữa đêm . Một nàng ( cũng đứng hàng thứ ba lớn tuổi trong bọn ) không tin nên không muốn tham gia vào mà đi ngủ sớm . Khi đến đúng vào lúc nửa đêm , chúng mình đã tắt hết đèn mà chỉ thắp mỗi một ngọn nến mà thôi . Cái ngọn nến cho ra thứ ánh sáng mờ ảo , mờ nhạt đã làm cho mình phát rùng mình  ...và càng sợ ma thêm .Cả nhóm tập trung ngồi ở dưới đất theo vòng tròn . Cô nàng đề nghị chơi trò chơi này thì đã chuẩn bị một tờ giấy có ghi rõ các chữ cái , các dấu , rồi nào là xuất , nào là nhập  , đặc biệt là cả nhóm gồm 5 đứa mà chỉ tập trung ngón trỏ vào một cái đồng xu mà thôi . Nói thiệt mình đã vốn rất sợ ma , thế nhưng cũng ham  được khám phá , rất tò mò thế nên mặc dù tham gia nhưng mình sợ lắm . Ôi chời ơi , để khởi đầu cô bạn của mình đã đặt câu hỏi về tên tuổi của người khuất mặt nếu có ở đó . Cái đồng xu nó quay mòng mòng , nó đảo qua , đảo lại ...mình nghĩ chắc là các bạn đã quay đó thôi . Vừa cười thầm trong bụng , mà mình cũng vừa muốn theo dõi xem sự việc sẽ xảy ra như thế nào ? 

ảnh internet 

Chưa được bao lâu . Đang ở giai đoạn để xem câu chuyện sẽ diễn biến như thế nào vì có hồn ma đã trả lời tên và tuổi . Nói thiệt mình hoang mang lắm : nửa tin , nửa ngờ vì lúc bấy giờ đồng xu nó chạy rất nhanh để kết hợp các mẫu tự thành một câu trả lời hoàn chỉnh . Trong lúc cả nhóm đang hồi hộp để theo dõi , một cô bạn trong nhóm đã thét lên thật to : 

- Ma ..ma kìa ...

Cô nàng vừa thét lên mà vừa đưa tay chỉ vào bức tường của phòng ngủ đối diện với bạn ấy . Mình quay phắt lại . Một cái bóng đen in trên nền tường gần ngay lối đi vào phòng ngủ với ánh sáng mờ nhạt của ngọn nến . Mình không biết các bạn lúc đó ra sao nữa ? Riêng mình thì bò càng luôn và la không nỗi nữa mặc dù mình nghe tiếng các bạn đều thét lên bên tai mình : " Ma ..ma .." 

Ôi ...trái tim của mình đập thình thịch và dường như muốn rớt ra khỏi lồng ngực vì quá sợ hãi . Thì cũng vừa lúc đó đèn bật sáng lên . Một tiếng nói lại vang lên : 

- Tao đây mà ! 

Trời ! Cả bọn thở phào và nằm rạp xuống sàn và ôm bụng mà cười  ! Thì ra cô nàng không chịu tham gia trò chơi đã mần mò bước ra khỏi phòng và đứng ngay ngạch cửa để chuẩn bị bật đèn đó thôi . Cả nhóm nhôn nhao lên lẫn trong tiếng cười nắc nẻ : 

- Bà đó hả ? Bà làm tụi này hết hồn luôn ! Thức dậy chi vậy bà nội ?  

Mình thì nói thiệt : mình sợ đến nỗi muốn" tè " luôn . Rồi cũng là lúc cô Sáu cũng vừa lú đầu lên từ dưới cầu thang lên và hỏi : 

- Khuya rồi . Mấy cô làm gì mà la dữ vậy ?

 Cả bọn lúc đó bỗng dưng hết sợ mà đâm ra xấu hổ . Không ai trả lời mà lại lặng lẽ kéo chăn mền ra và nằm rạp xuống sàn ...vừa mỉm cười thút thít ! Cô bạn coi như trưởng nhóm cũng đã trả lời
- Dạ tụi con kể chuyện ma cho nhau nghe đó cô Sáu ơi ...

Cô chẳng nói gì vì chuyện chúng mình thức khuya để học là chuyện bình thường đối với cô . Cô quen rồi nên lặng lẽ đi xuống cầu thang mà thôi . Mãi đến khi nghe tiếng đóng cửa của cô thì chúng mình đã cười phá lên trong " cái chăn " vì sợ cô nghe rồi lại bước lên hỏi nữa . Thế là từ đó trở đi , chúng mình đã bỏ hẳn cái trò chơi cầu cơ này luôn đó . 

Thông thường vào ngày cuối tuần khi không có đứa nào về quê thì cả bọn hay rủ nhau đi ăn hủ tiếu gõ hoặc bò bía . Hôm đó cả nhóm lại rủ nhau đi ăn chè thưng  vốn rất nổi tiếng nằm ngay ở đường Trần Bình Trọng - ngay ở đầu đường chỗ ở của chúng mình . Cả 6 đứa đã ngồi ngoài trời vừa ăn vừa nhâm nhi kể chuyện tếu cho nhau nghe . Thấy trời cũng đã bắt đầu khuya , chúng mình gọi cô phục vụ đến để tính tiền . Ngồi chờ hoài và yêu cầu đến 3 lần mà chẳng thấy ai đến bàn của tụi mình để tính tiền hết , thế là chúng mình bắt đầu đâm ra phát cáu vì còn phải về nhà chuẩn bị bài vở cho ngày mai nữa cơ . Vì vốn theo ngành ngoại ngữ nên đối với sinh viên chúng mình việc học nặng nề lắm . Hơn nữa vào thời điểm đó đâu có sách vở , băng đĩa nhiều để tham khảo . Tất cả chỉ vựa vào năng lực và kiến thức cũng như sự chăm chỉ trong học tập cả thôi . Do đó thời gian đối với chúng mình rất quý !

Đợi hoài , đợi mãi thậm chí những bàn ngồi cạnh bên bọn mình cũng lần lượt được tính tiền và ra về hết . Trời càng khuya thì khách lại càng đông hơn . Người Sài Gòn vốn thích ăn khuya nên là thế đó . Thấy tình hình càng tệ hơn , cô bạn lớn tuổi nhứt mà cũng được xem là trưởng nhóm đã nói nhỏ với tụi mình : " Chắc họ muốn tụi mình quịt họ mà ! " Để rồi chị ấy đưa ra một ý là từ từ cứ hai đứa nhóm lên và bước ra khỏi khu vực đó một cách chậm rãi . Mình sợ lắm nên là đứa cuối cùng cùng với cô bạn thân của mình . Ôi chời ơi từ nào có biết ăn quịt ai đâu , vậy mà bây chừ ...chết được không ? Thoắt một cái cô bạn thân của mình đã nắm lấy tay mình đứng lên và kéo đi . Khi mới bước ra khỏi khu vực ăn uống đó , tất cả đã chạy thụt mạng vào con hẻm . Mình với cô bạn thân mặc dù đi sau cùng nhưng lại là người chạy đầu tiên vượt khỏi mấy cô bạn của mình bởi lẽ cũng dễ hiểu thôi đó là do thân hình bé tí của cả hai nên chạy nhanh lắm . 

Khi đến nơi , cô bạn thân của mình đã đút chìa khóa vào để mở cửa . Chèn ơi . Nhìn bạn ấy tay run lập cập đút chìa vào ổ khóa không được , trong lúc cả bọn thi nhau hối thúc , mình thấy thương quá chừng . Càng thúc chừng nào thì bạn ấy càng run thêm . Chẳng nói chẳng rằng mình giựt nhanh chìa khóa trên tay bạn ấy và đút thật nhanh vào ổ . Tách một cái , cánh cửa bật mở . Cả nhóm chen chân bước vào thật nhanh . Khỏi nói mình là trước tiên hết vì nhỏ con nên cái gì cũng dễ hơn cả thảy ....

 
Vậy là suốt đêm đó cả bọn khỏi ngủ mà cũng khỏi học hành gì luôn . Rõ là chúng mình học không được mà ngủ cũng không yên . Đứa nào đứa nấy đều lo sợ vì không biết cách nào để sáng mai đến trường một cách thoải mái đây ? Đằng nào thì cũng phải đi ngang qua cái quán chè thưng đó thôi . Suốt đêm cả bọn cứ lăn qua lăn lại . Ba bà ngủ trong phòng cũng mò ra nằm với ba đứa bên ngoài . Do đó , chị cả của tụi mình đã đưa ra ý kiến nữa là đi từng đứa một chứ không được đi chung với nhau để đến trường như trước đây ( bởi lẽ chúng mình tất cả đều lội bộ đến trường ) . Ôi cha mẹ ơi chẳng khác nào là tên ăn trộm rồi sợ bị bắt gặp nên phải lén lút như thế ? Vừa buồn cười mà lại vừa tức nữa chứ ? Cứ thế mà khoảng 2 tuần thì đâu cũng vào đó có điều chúng mình đã từ hẳn cái quán bán chè thật ngon đó cơ . Nhiều khi thèm ơi là thèm nhưng hổng dám đến quán đó nữa .



Vậy đó , cái thời còn là sinh viên tụi mình quậy hết cỡ luôn . Vậy chứ tất cả đều ở lại căn gác nhỏ đó mãi đến khi ra trường mà thôi . Giờ nhắc lại mình nhớ vô cùng . Hy vọng một ngày nào đó khi trở về VN , mình sẽ tranh thủ đến thăm cô Sáu , nhưng có lẽ cô đã mất rồi thế nhưng ít nhất mình cũng sẽ được nhìn lại căn gác nhỏ ngày xưa , căn gác đã để lại cho chúng mình rất nhiều kỷ niệm : kỷ niệm của một thời sinh viên đầy mộng mơ và đầy khát vọng ....









8 nhận xét:

  1. Ôi, đủ các trò nghịch ngợm đấy nha. Nhưng đó là tuổi đáng yêu và nhiều kỷ niệm đẹp đẽ nhất đó. Em buồn cười nhất cái vụ cô nàng hẹn hai anh chàng mà đặt lịch nhầm. Hihi... mới có 2 anh mà còn nhầm thế thì chứng tỏ chưa phải cao thủ hẹn hò. Nhưng mà, em chưa bao giờ có khả năng hẹn hai người một lúc như vậy nên cũng lấy làm ngưỡng mộ. :D
    Cái vụ ăn quỵt thì... quả là bi kịch. Vì kể từ đó các chị không còn được thưởng thức món chè quen thuộc ấy nữa. Hihi... đáng tiếc làm sao.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , quậy mát trời luôn Linh Lan ơi ! Thế hệ trước đây hay bây giờ cũng vậy đó em ..hihi ..thế nên nói đến một thời sinh viên hay học sinh thì ôi chao có nhiều chuyện để kể lắm !

      Haha ..cô nàng không được đẹp nhưng có lẽ có số đào hoa thế thôi . Nhỏ hơn chị một tuổi đó em . Về sau thì bạn ấy đã kết hôn với một người khác , thế nhưng cũng qua nhiều mối tình sau đó nữa cơ ...

      Đến bây giờ chị không biết tin tức về các bạn đó nữa , ngoài chị bạn nhà giàu thì đã mất lâu rồi ....

      Chắc chắn chuyến về thăm gia đình sắp tới , chị sẽ tranh thủ đến thăm lại căn gác đó . Còn quán chè chị không biết giờ có còn nữa hay không ?

      Xóa
  2. Ui,thời học trò ai cũng có lắm chiêu trò để nghịch.Mình cũng thế,thi thoảng ngồi nhớ lại cười thầm một mình...
    Chúc bạn an lành,thanh thản !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , rất nhiều và rất nhiều bạn nhỉ ? Nhất là bạn đã từng là sinh viên thi lại có nhiều kỷ niệm lắm đó , giống mình nè .

      Cảm ơn bạn của mình nhiều nhé . Cuối tuần thật vui và thật an lành bạn nha .

      Xóa
  3. Dĩ vãng của thời còn đi học thật êm đềm ;-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , thật êm đềm và rất thân thương anh Hiệp ạ .

      Xóa
  4. kkkkkk. Em thiệt k ngờ chị của em ngày đi học cũng dã man quá. há há
    Cái vụ nằm trên gác, chổng mông, áp tai... trời ơi, chị tả mà em cười khì khì vì em có lần y chnag thế. em cũng thuê phòng trọ trên gác, cũng rình mò dã man vậy á.
    Rùi cả chuyện ăn kêu mãi chả thấy ra tính tiền, dù em chưa tới mức đồng lòng tập thể trốn nợ như chị, nhưng thiệt tình là có ý nghĩ y chnag vậy. Gì mà kêu tính tiền ơi hỡi cả buổi chả thấy ai lại tính hết. hic
    Cả một thời đi học, nhiều kỷ niệm , dù buồn hay vui, đề khó quên hết chị hén.
    đọc bài chị viết, em như hình dung ra đc lúc ấy. chị làm em nhớ thời đi học của em quá đi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi ..ôi ..cái gì chứ chuyện quậy phá lúc còn là thời sinh viên thì chị nghĩ rất là phổ biến đó Thùy ạ . Hình như 80% là thế đó , nhất là ở dạng thuê nhà trọ học với nhau như thế này nè . Chị sinh trưởng tại Sài Gòn , nhưng sau khi chiến tranh kết thúc . Ba của chị phải đi học tập cải tạo , thế là mẹ chị phải đèo hết đám con về quê ngoại sinh sống . Đến khi bước vào ĐH thì chị cùng với các em của mình mới quay về tp học tập và sau khi tốt nghiệp ra trường cũng ở lại tp làm việc luôn đó Thùy ạ . Cuộc sống có quá nhiều thăng trầm từ lúc bé thơ nên giờ đây chị rất thích ôn lại để làm hành trang khi về già chờ chết lấy ra mà đọc cho đỡ buồn , đỡ mất thời gian đó cơ ...

      Xóa