Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Khoảnh khắc cuộc sống


Thời gian trôi qua nhanh thật ! Chẳng mấy chốc thì tuổi già sẽ gõ cửa để viếng thăm đó thôi , nhưng biết làm sao hơn vì đó là quy luật của tạo hóa cơ mà . Là phụ nữ hầu như ai cũng rất sợ tuổi già , sợ tuổi thanh xuân sẽ đi qua nhanh với những nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện . Dẫu biết thế , các chị em phụ nữ như mình chắc chắn sẽ lấy làm buồn khi thấy tuổi thanh xuân đã đi qua và lấy làm tiếc cho một thời son trẻ đã mất rồi . Thế nhưng với phụ nữ Việt Nam thì sự duy trì tuổi xuân và tuổi tác " lâu dài " quả là không hiếm ! Riêng ở bên đây mấy bà đầm Tây rất khó tưởng tượng được tuổi thật của họ . Thế nên thảo nào chị Marg ( chị bạn bên Blog của mình ) rất đỗi ngạc nhiên nói với mình khi qua Pháp , chị ấy đã thấy nhiều người đã lớn tuổi rồi vậy mà còn có con nhỏ nữa . Thật ra là họ vẫn còn trẻ , nhưng khổ nỗi họ lại trông già hơn so với tuổi của mình đó cơ .

( Chị Đào , chủ nhà hàng . Hình này trông chị có vẻ hơi kiêu , do dáng đứng khi chụp ảnh nhưng thật ra rất dễ thương !  )


Mình nhớ có một lần đến ăn ở một nhà hàng người Việt trong chuyến nghỉ hè về miền Nam , bà chủ nhà hàng là người Hà Nội . Chị ấy trạc tuổi mình vậy mà chị ấy cứ nghĩ là mình trẻ hơn chị ấy nhiều . Đến chừng hỏi thăm nhau thì cả hai cùng một lứa . Chị ấy sống ở bên đây cũng đã lâu rồi nên nói về cuộc sống và tính cách của dân bản địa thì chị rất rành . Chị bảo việc đoán tuổi của mấy bà đầm bên đây thì phải đoán lùi lại 10 tuổi vì phần nhiều khi họ còn trẻ thì rất đúng với tuổi tác và vóc dáng của mình , thế nhưng khi đã bước lên đến hàng tứ tuần thì rất khó có thể biết được tuổi thật của họ vì phần nhiều họ già hơn so với tuổi của mình . 

Cùng ông xã tại nhà hàng của bà chủ ở trên . 



( Cùng với một chị bạn đồng nghiệp rất thân : dạy môn Sinh Vật )
Khi nói đến đó mình chợt nhớ đến lớp học tiếng Pháp khi mình mới vừa qua bên đây , thường mỗi khi có học viên mới là tất cả học viên phải tự giới thiệu về mình trước lớp . Thế là sau khi đã giới thiệu tên và tuổi của mình xong , cả lớp nhìn mình chằm chằm với vẻ ngạc nhiên ghê lắm . Đến giờ giải lao , họ chạy đến và bảo rằng mình còn quá trẻ ! Chẳng thấy vết chân chim nếu so với tuổi của mình lúc bấy giờ . Nghe xong , mình mừng lắm chớ . Là phụ nữ ai lại chẳng vui khi được khen là còn trẻ so với tuổi đương thời . Rồi đến khi đến giảng dạy ở trường Tây bên đây . Ngày đầu tiên đến trường công tác , sau khi ông Hiệu Trưởng giới thiệu mình trước Hội Đồng Giáo Viên về nghề nghiệp giảng dạy được 26 năm ở bên Việt Nam của mình , ôi chao cả Hội Đồng kêu " oh " lên và nhìn mình không " chớp mắt " ! Họ bảo họ cứ nghĩ là mình ra trường công tác không được bao lâu ! Dè đâu sao mình trẻ thế ? 



Thật tình mỗi khi có dịp gặp gỡ bạn bè của ông xã hay những người thân trong gia đình của người vợ trước của anh ấy  là mình thương  ox mình nhiều hơn  . Anh ấy đã phải trân mình chịu nghe việc đoán tuổi tác của mình . Những lúc đó nói thiệt mình cười thầm trong bụng vì họ đoán " hố " quá cỡ , để rồi khi nhìn sang ox thấy gương mặt của anh ấy sượng ngắt mà mình thấy thương anh ấy ghê đi . Mãi đến khi tuổi thật của mình được nói ra thì mọi người quá đỗi ngạc nhiên . Những người lớn tuổi thì đã chỉnh lại cặp kính lão để nhìn mình cho rõ hơn ! Buồn cười thật đó ! Đến khi ra về ox mình nói ai cũng nghĩ là mình nhỏ hơn anh ấy đến 20 tuổi ! Điều này làm anh ấy phát ngượng và xấu hổ vì nếu như vậy ở bên đây họ nghĩ không tốt về anh ấy đó cơ bởi lẽ mọi người đều biết tuổi của anh ấy cả . Thế là từ đó trở đi mỗi khi có một buổi họp mặt nào với bạn bè , với hàng xóm hoặc tình cờ gặp bạn đồng nghiệp trước đây của anh ấy ở siêu thị là khỏi nói chẳng rằng anh ấy đã nhanh nhảu giới thiệu năm sinh của mình mà không cần họ hỏi ? Có buồn không chứ ? Phần nhiều phụ nữ rất ghét ai hỏi tuổi của mình vậy mà ox mình lại tự giác giới thiệu tuổi của mình với mọi người ... chết thiệt đó !  

  Khi vợ chồng mình đi với hai nhóc ( cháu ngoại của ông xã ) ai cũng nghĩ là con của chúng mình hết . Mình nhớ trước khi về VN , vợ chồng mình đã đãi cả nhà một bữa cơm tại nhà hàng người Việt của mình . Cô sinh viên người Việt chạy bàn ở đây đã đến gọi mình bằng chị ngọt sớt . Thoáng nghe mình cũng hơi hơi ...buồn cười nhưng cũng khoái vì thấy mình được chẻ lại ..hihi ..Để rồi sau đó cô ấy thấy mình nói chuyện với hai nhóc nên hỏi mình đó là hai đứa con trai của mình phải không ? Cô ấy lại hố nữa rồi . Thế là mình trả lời là cháu ngoại của ox ! Cô ấy ngạc nhiên với từ " cháu ngoại " ghê lắm  . Sau đó mình chỉ ai là ba mẹ chúng nữa cơ . Chỉ một vài phút sau , cô ấy lại đến bên mình xin lỗi vì đã nghĩ mình còn rất trẻ nên đã gọi mình bằng " chị " thay vì bằng " cô " . Nguyên là sau khi nói chuyện với ông chủ nhà hàng ( cũng là bạn của mình ) , thế là cô ấy biết tuổi thật của mình thế thôi . Mình thì chẳng bắt lỗi phải gì ! Việc bị nhiều người hiểu lầm và đoán sai tuổi là chuyện bình thường của mình gặp phải bên đây đó mà  . Mình quen rồi không sao ...ngược lại mình còn thích nữa kìa ..hihi .


 Mới đây con trai của ông xã muốn đổi xe mới , thế là chúng mình lại đến salon để xem xe cho hắn . Sau khi được cô bán hàng chào mời từng kiểu xe đời mới , cô ấy đã hỏi :

- Ông bà muốn tìm mua xe cho ông bà phải không ?

Ông xã mình trả lời :

- Không phải cho chúng tôi mà cho con trai của tôi .

Thế là cô bán hàng nhanh nhẩu đưa chúng mình đến một kiểu xe mới ra rất mode và giới thiệu :

- Đây là loại xe mới với kiểu dáng rất hợp với thanh niên 18 tuổi .

Thoáng nghe lời giới thiệu của cô ấy , mình đã phát phì cười trong bụng ( Heee ...cô bán hàng này lại bị " hố " nữa rồi . )

Còn ox mình thì nhanh nhảu nói ngay :

- Con trai tôi 33 tuổi . Nó muốn đổi xe mới nên chúng tôi đi xem xe dùm cho nó .

Cô bán hàng rất còn trẻ . Trông chừng cô ấy chỉ khoảng trên dưới 30 mà thôi  . Sau khi nghe ox mình trả lời , cô ấy đưa mắt quay sang nhìn mình ngay , rồi mỉm cười gượng gạo và nói tiếp điều gì mình cũng không hiểu nữa bởi lẽ cái đầu của mình cứ nhớ đến dáng điệu vô cùng ngạc nhiên của cô ấy lúc nãy mà thôi ...( dốt tiếng Tây mà nên muốn hiểu rõ thì phải lắng nghe đó thôi ...bằng không thì trớt quớt ..) . Vậy chứ thỉnh thoảng cô ấy cứ len lén nhìn mình , thấy thế mình cũng ngoẻn miệng cười chi beo cho cô ấy đỡ gượng ....

 ( Thử vén tóc lên cho ngắn để chuẩn bị sẽ cắt y chang như thế khi lên đến hàng 60u ....)



  Cách đây một tuần , con gái ông xã cùng với bạn trai của nó có chuyện đi Paris , thế là chúng mình sẽ phải chăn hai nhóc dùm cho họ 1 đêm hai ngày . Công việc của cả hai là sẽ đưa hai nhóc đến trường . Đến chiều thì đón hai nhóc về nhà và khoảng khuya cha mẹ chúng sẽ về đến . 



Thật buồn cười gì đâu bởi lẽ ai cũng nghĩ hai nhóc là con trai của chúng mình cả . Sáng sớm đưa hai nhóc đến trường và chiều đón hai nhóc về nhà lo cho ăn uống . Nói thật có cực đấy nhưng vui vì ít nhất cũng có được những giây phút thật thư giãn với những tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ .

  Ông xã mình thì lại ngược lại hình như trong đầu anh ấy luôn có suy nghĩ và lo sợ  bị người ta nói là già rồi mà còn mê vợ trẻ rồi lại thêm có con nhỏ nữa . Anh ấy sợ bị hiểu lầm nên chẳng ai hỏi mà anh ấy tự giới thiệu đây là các cháu của anh ấy , cũng giống như không ai hỏi tuổi của mình mà anh ấy cũng tự động giới thiệu năm sinh của mình với mọi người . Chính vì thế  nhiều khi mình cũng nổi cáu vì phần nhiều phụ nữ không thích ai hỏi đến tuổi tác của mình cả . Nhưng thôi đã hiểu lý do vì sao rồi nên riết rồi mình cũng quen và xem việc đó là chuyện bình thường mà ngược lại rất thích thú khi thấy mọi người trố mắt nhìn mình đó chứ . Hơn nữa thấy ox vui là mình thấy vui trong lòng đó thôi   .


Ngẫm đi ngẫm lại đời người có là bao nhiêu ! Cuộc sống rất là ngắn ngủi thì cớ sao lại không mang niềm vui đến cho nhau trong quãng đời còn lại . Có được những giây phút hạnh phúc bên nhau . Được ngồi bên nhau khi vẫn còn có khả năng thì quả rất là hạnh phúc . Đó cũng là lý do mà ox đã không muốn mình tiếp tục đi dạy ở đây bởi lẽ anh ấy đã về hưu rồi . Nếu như mình vẫn tiếp tục làm việc thì ít nhất là 10 năm nữa ( trong tương lai ) thì mình mới được về hưu . Có lẽ câu chuyện thương tâm của một người bạn đồng nghiệp của anh ấy đã gây cho anh ấy có ấn tượng sợ hãi : ox có một người bạn đã nghỉ hưu trong khi cô vợ vẫn còn làm việc vì trẻ hơn nhiều . Nghỉ hưu chẳng được bao lâu thì ông ấy mất vì bị nhồi máu cơ tim . Thế là hết ! Dân Tây ở bên đây họ chỉ trông mong đến tuổi hưu để được cùng nhau đi đây đi đó , cùng tận hưởng quãng thời gian còn lại bên nhau qua các kỳ nghỉ hè hay những chuyến đi chơi để thư giãn . Với người bạn này của ox đã chưa thực hiện được ước mơ vì phải đợi người vợ về hưu thì mới được cùng nhau thoải mái đi đây đi đó thì ông ấy đã không còn nữa ....


Đây là sự lo ngại của ox nên anh ấy thật sự không muốn mình đi làm cả ngày mà bỏ anh ấy ở nhà một mình và tất nhiên việc đi nghỉ hè phải đợi đến kỳ nghỉ mà thôi . Thời gian còn rất lâu cho tuổi về hưu với mình mà tuổi đời của anh ấy thì càng ngày càng cao nên anh ấy lo là phải . Thế nên trước tình yêu của anh ấy dành cho mình . Mình cũng không muốn làm điều gì để anh ấy phải lo sợ . Tình yêu vợ chồng và sự cảm thông phải kết nối với nhau , phải hòa hợp với nhau để có thể cùng nhau đi hết quãng đời còn lại mặc dù sẽ không biết trước ai sẽ là người đi trước ? Nhiều khi trong tình yêu và cuộc sống hôn nhân phải có sự hy sinh cho nhau nếu đó thực sự là một tình yêu và một cuộc hôn nhân chân chính . Nói đến từ hôn nhân thì quả là không đơn giản . Nhiều khi nghĩ nó đơn giản , thế nhưng thật ra cũng khá phức tạp vô cùng . Có nhiều phụ nữ và những cánh mày râu đã và đang mải miết đi tìm phân nửa còn lại của mình , thế nhưng quả thật rất ư là khó khăn , không đơn giản chút nào . 


Một câu chuyện về một cô sinh viên người Việt sang đây học lấy bằng TS đã làm cho mình suy nghĩ rất nhiều . Thật không may mắn là cô ấy không có nhan sắc để thu hút cánh đàn ông , nhưng tiếc thay cô ấy  đã có tham vọng muốn ở lại đây sau khi kết thúc chương trình học tập  nên đã đánh mất lòng tự trọng của mình , đã đánh mất cái truyền thống kín đáo và chuẩn mực của người phụ nữ Á Đông . Mình đã  lấy làm tiếc cho cô ấy vì cách suy nghĩ hoàn toàn sai lệch về đàn ông Tây để rồi dẫn đến kết quả cuối cùng là chẳng được gì ngoài việc làm mất phẩm giá của mình mà thôi . Tình yêu không phải là lợi vụ , là cái bẫy để đạt cho bằng được tham vọng ,  mưu tính của mình . Mà đó phải là sự chân thành phát xuất từ trái tim ! Cảm thông ư ? Chấp nhận ư ? Quả thật mình không biết phải nói sao đây ngoài sự xót thương cho cô ấy mà thôi . Rồi đây không biết cô ấy sẽ ra sao khi quay trở về VN ? Với nhan sắc có phần hạn chế , nhưng học vấn lại cao , mình chỉ mong sao cô ấy sẽ tìm được bến bờ cho mình mà đáng lẽ ra cô ấy đã có khả năng trở thành là một thành viên trong gia đình bên đây của mình rồi . Cái gì nó cũng có cái giá phải trả của nó mà thôi .  Chỉ sợ là tuổi xuân qua rất nhanh mà với phụ nữ trông già dặn hơn so với tuổi của mình , quả thật vô cùng nan giải !

Thời gian dần trôi và tuổi đời sẽ càng ngày càng chồng chất thêm . Thêm một tuổi là lại thêm một nỗi lo âu ! Không phải sợ già , sợ chết mà thật ra chỉ sợ là mình chưa được làm được gì có ý nghĩa cho gia đình , cho những người mình thương yêu nhất . Bình minh rồi hoàng hôn . Cuộc sống cứ xoay dần và con người vẫn cứ hòa theo nhịp sống thăng trầm đó chỉ vì " CƠM -ÁO -GẠO - TIỀN " mà vẫn phải lặn hụp trong bể khổ mãi đó thôi . Nhất là đối với những người phụ nữ bất hạnh sống trong hoàn cảnh khó khăn thì hầu hết trông họ già trước tuổi và rất khắc khổ vì đã phải chạy lo cái ăn , cái mặt hàng ngày . Lúc đó còn thời gian đâu , còn tâm trí đâu để nghĩ đến sự trẻ trung mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mong muốn như thế cả . Càng nghĩ , càng thương cho họ . 

Rõ là dù cho thế nào đi chăng nữa , mặc dù tuổi tác đã không còn son trẻ nhưng nếu sống lạc quan , yêu đời và tinh thần thoải mái thì tuổi xuân vẫn còn ngự trị với thời gian đó thôi . Mình thì cảm thấy rất vui , rất hạnh phúc : cái hạnh phúc mà mình tin chắc người phụ nữ nào cũng mong muốn có được mặc dù không tuyệt đối nhưng ít nhất cũng là một niềm vui và là món quà quý giá về mặt tinh thần ...

Thế nên ba chồng của mình thường hay nói : " Còn sống thì còn hưởng thụ . Chứ chết rồi thì sẽ mất tất cả . " Nếu theo thuyết của nhà Phật : đúng là khi chết rồi thì sẽ không mang theo gì hết ngoài cái PHƯỚC - ĐỨC mà mình đã tạo mà thôi . Dân Tây thì họ cho là mất tất cả ! Chết là hết ! Thế nên họ rất quan tâm đến cuộc sống hiện tại , đến những gì mà họ đã làm được , đã tạo được trong thời son trẻ của mình . Những lần cùng nhau ăn uống , tiệc tùng đó là họ đã chia sẻ niềm vui và niềm hạnh phúc với nhau mà họ cho là những gì họ cần phải làm khi còn sống trên thế gian này . Có thể với quan niệm như thế mà họ sống rất thanh nhàn nên họ có tuổi thọ rất cao . Nói như thế , chứ đó chỉ là một trong những yếu tố để quyết định mà thôi chứ thực ra còn nhiều điều kiện khác nữa nên họ mới sống thọ như thế . 



 Là một kẻ sống tha hương ngoài tình yêu vợ chồng , niềm vui và niềm hạnh phúc của mình là gia đình , là quê hương , là  học trò cũ , là bạn bè thậm chí dù chưa một lần nào gặp mặt .Cái hạnh phúc nhỏ nhoi nhất là chỉ mong sao được chia sẻ niềm vui , nỗi buồn hay trao đổi với nhau về cuộc sống , về tình người với mình rất quý . Quả thật có được như thế thì cuộc đời này cũng còn có ý nghĩa đó cơ . Vui , rồi buồn . Giàu rồi nghèo hoặc ngược lại . Những phức tạp , rắc rối trong các mối quan hệ về tình người với nhau  . Đó là quy luật của cuộc sống mà đã là con người thì không thể nào tránh khỏi  . Thế nhưng dù cho thế nào đi chăng nữa , vẫn cứ lấy niềm tin và hy vọng , lấy sự an lạc của tâm hồn , tìm đến thiên nhiên để thư giãn  dù không tuyệt đối nhưng ít nhất đó cũng là những cứu cánh tốt nhất để có thể vượt qua hết mọi khó khăn , mọi trở ngại đã và đang lăn dài theo bánh xe của thời gian .....
         




 




 




 










.







14 nhận xét:

  1. Cuộc đời của con người thường được hình thành từ những khoảnh khắc như thế. Nhìn hình của NangTuyet quả là thấy trẻ thật (tuy không biết tuổi, hì hì) Có những tấm hình tưởng... tài tử Hồng Kông hay Hàn Quốc chớ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi ...nghe anh Hiệp khen , em khoái thiệt !!! Em cảm ơn anh Hiệp nhiều nha . Tuổi của em đó hả anh Hiệp ? Dong dỏng cũng hơn 50u rồi đó anh Hiệp ui ...híc ..già rồi anh ạ ...

      Xóa
  2. Cái tuổi nó đuổi xuân đi , suy cho cùng thì vòng đời của con người thật ngắn ngủi . Từ bé lo học hành , lớn lên kiếm việc làm lấy vợ lấy chồng rồi lại lo nuôi con . Khi con cái thành đạt rồi lại lo chăm cháu , đó như một vòng tuần hoàn khép kín chẳng ai thoát ra được . Người có điều kiện thì còn đi đây đi đó , còn người không có điều kiện thì chỉ quẩn quanh cơm áo , gạo tiền cũng đủ lấy hết tuổi xuân rồi . Quay tới quay lui thì tuổi già sồng sộc đến
    P / s : ủa ăn một tô chà bá như vậy mà sao không sợ mập hè .... he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã ghé thăm và chia sẻ nỗi niềm mà các cánh phụ nữ như mình đều sợ hết ...nhưng biết làm sao hơn hén bạn ? Chỉ mong sao có sức khỏe tốt để ...có thể níu được thời gian được lúc nào thì hay lúc đó bạn mình ạ .

      Hihi ...mình làm sao ăn hết cái tô bún bò to chà bá như thế , thường ox mình sẽ chia sớt với mình phân nửa đó bạn ui ...

      Xóa
  3. Số chị như vậy là hạnh phúc và diễm phúc nhất đó! Em qua đây hơn 30 năm toàn là đi cày không à ... hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dữ hông , hôm nay chị mới thấy em xuất hiện đó à nha ! Lo làm giàu ghê hén Quang ? Nghe em nói mà thấy thương ghê ! Thôi ráng cày đi em , cày để có vốn khi về hưu sẽ đỡ khổ em à .

      Ở bên mình có được việc làm là quý và mừng lắm rồi đó Quang . Chị muốn đi làm mà không được nè ! Dự định kiếm học trò để dạy kèm nè em ...chị đang chờ nè Quang ơi ...

      Xóa
  4. Ráng kiếm gì làm, chứ ở nhà buồn lắm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh ...còn trẻ như em mà ở nhà thì buồn lắm cơ ! Ngay người già như chị mà còn cảm thấy buồn nữa kìa ! Cũng may có chơi blog cũng khoay khỏa phần nào đó Quang ạ ....các con của em cũng học tập tốt cả phải không em ? Cô con gái út của em thế nào rồi Quang ?

      Xóa
    2. Cháu đầu thì năm thứ 2 của Prépa ECS, bài vở mù đầu...; cháu thứ 2 thì đang Terminal S cũng nhiều bài, năm tới 2 cháu đều thi.

      Xóa
    3. Wow ! Em thật hạnh phúc vì hai cháu đều học giỏi cả ! Quả thật niềm vui của bậc làm cha mẹ là được nhìn con trưởng thành và học tập tốt , thế nên dù có cực cách mấy cũng vui hén Quang ? Chị xin chúc mừng cho em nhé !

      Xóa
    4. Cám ơn chị quá khen! Vừa rồi đi họp phụ huynh cháu lớn. Cả trường gần 200 học sinh Prépa, phụ huynh học sinh toàn Tây trắng không à, chỉ mình em là Á châu trong số đó... cũng hãnh diện cho người Việt mình ...hihihi.

      Xóa
    5. Vậy thì chị cũng được thơm ké với em rồi đó nha Quang ! Chúc mừng em Quang nhé !

      Xóa
  5. Trước hết là phải khen phát đã. Mấy cái ảnh này của chị nhìn đẹp, trẻ lắm lun á chị. Nhìn anh chị thiệt hạnh phúc. Còn mong gì hơn có 1 chỗ che chở luôn bên mình như thế chị hén.

    Gì chứ đc khen trẻ là phụ nữ mình ai cũng khoái hà. Đúng như chị nói, phụ nữ nước ngoài nhìn già trước tuổi so với phụ nữ châu Á cho dù họ sống rất thoải mái. Anh Jean đc nta khen vợ trẻ , ảnh mà là đàn ông Việt, ảnh sẽ khoái chít á chứ. hì hì
    Riêng trong tình cảm, mọi thứ em tin vào duyên phận. Phải duyên thì dù ghét mấy, xa mấy , đưa đẩy sao cuối cùng cũng gặp nhau. còn k duyên thì dù bày đủ cách, hay thương thiệt ạ thế nào cũng... xa nhau thui. Nên em cứ kệ, tới đâu hay tới đó, chả khẩn trương gì. Tại em khaoí rên i ỉ ế ẩm than cho vui vậy thui, chứ em có buồn gì mấy cái chuyện ế iếc đó đâu. em chỉ cần có công việc tốt, nuôi con đc, thích thì đi du lcịh cho thoải mái, vậy là ok rùi. còn tình cảm từ từ chị hén.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em rất nhiều Thùy nhé . Nghe em khen khoái ghê đi ..hihi .Em nói đúng đó Thùy ơi : là phụ nữ ai lại không thích được khen là trẻ , là đẹp hén em ? Thật ra phụ nữ ai cũng đẹp hết ! Nếu có xấu chăng là do họ không biết cách làm đẹp thế thôi . Nói như vậy không phải là cần phải ăn diện , phải son phấn thì mới đẹp mà đẹp ở đây là cái đẹp tự nhiên vì người đẹp thì mặc gì cũng đẹp . Không son phấn cũng thấy đẹp nữa cơ , chỉ tội là không biết tự chăm sóc nên thấy không được tươi trẻ đó thôi ...nói xong ...chị lại nghĩ đến những người phụ nữ nghèo ...rồi thấy thương cho họ ghê đi . Thế nên dù cho cuộc sống của mình có thể nào đi chăng nữa thì mình vẫn còn có phước và hạnh phúc hơn họ nhiều ...

      Em đừng buồn ...cái hạnh phúc mà hầu như người phụ nữ nào cũng mong muốn có được thậm chí là phải quần quật làm việc suốt cả ngày đêm để tìm cái ăn , cái mặc vậy chứ khi đêm về họ cũng có niềm khao khát riêng của mình . Em còn trẻ , xinh đẹp có cơ ngơi , có tiềm năng trong công việc lại rất có duyên , rất sâu sắc trong cách giao tiếp thì một ngày nào đó duyên phận sẽ đến với mình thôi . Hãy nhìn chị nè . Chị trên 40 mới lập gia đình đó ....muộn màng nhưng không phải là trễ nải hén em . Thế nên hãy vui lên và tự tin vào cuộc sống của mình bên nhóc tì đáng yêu của em nhé ...

      Xóa