Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Vu Lan tháng 7 lại về ....

Hôm nay tôi lại trở về thăm ngôi chùa người Việt ở Nantes , nơi mà tôi đã từng đến để cầu nguyện cho Ba tôi khi người ngã bệnh và mãi đến khi người đã không còn ở bên cạnh chúng tôi nữa . Ở đây tôi đã tìm lại hơi ấm tình yêu của gia đình , của người thân qua từng lời giảng của Thầy và đã thấm nhuần lời Phật dạy qua những ngày Lễ lớn của Phật Giáo và nhất là đến mùa Lễ Vu Lan : là một trong những ngày Lễ trọng đại để những người con có dịp bày tỏ lòng biết ơn và báo đền công đức sinh thành , dưỡng dục đến Cha Mẹ của mình .

Cũng như mọi năm , tôi cùng ông xã đã tranh thủ đến chùa để kịp đúng giờ tụng kinh Vu Lan . Năm nay chùa trông vắng vẻ hơn so với năm ngoái . Các phật tử tập hợp về chùa để dự lễ hình như ít hơn , có lẽ do cuộc sống quá khó khăn nên mọi người đã không còn tâm trí đâu để tu tập và hướng về Phật Pháp . Tôi nghĩ thế thôi , chứ cuộc sống càng khổ thì con người càng muốn tìm về một nơi thanh tịnh để có được những khoảnh khắc thật bình an và tâm hồn được thanh thản hơn nhiều ...







Một góc nhìn ở sân chùa .




Bên trong chánh điện nơi các phật tử tập trung về tu tập và cầu nguyện .



Khi lên trên chánh điện thì hầu như không còn chỗ trống nữa , vậy là tôi chỉ kịp chen được một chỗ ngay ở ngạch cầu thang bước vào chánh điện mà thôi . Vậy chứ lòng tôi cũng cảm thấy rất vui vì ít nhất tôi cũng đã kịp giờ  tham dự vào buổi lễ tụng kinh Vu Lan đó cơ . Nhưng có lẽ năm nay không giống như mọi năm trước : không có lễ tổ chức cài bông hồng cho các Chư Tăng và cho các phật tử mà chúng tôi chỉ nhận được cành hoa hồng được đặt trên bàn nơi để các phật tử đến Cúng Dường Tam Bảo ngay lối đi vào cổng chùa mà thôi .

Thế là tôi chọn hai bông hồng đỏ : một cho ông xã và một cho tôi . Cài cành hoa hồng đỏ trên ngực mà lòng tôi cảm thấy vui  khi nghĩ về Mẹ tôi cũng như về Bố chồng của tôi đang còn tại thế . Để rồi trong lòng cảm thấy xót xa không kiềm được niềm cảm xúc và nhớ thương khi nghĩ về Ba của tôi : người cha kính yêu của tôi đã rời xa chúng tôi tính đến mùa Vu Lan năm nay cũng đã được 7 năm rồi đó . Tôi muốn cài một hoa hồng trắng lên ngực để nhớ về Ba   , nhưng Mẹ tôi vẫn còn nên tôi rất hạnh phúc được cài hoa hồng đỏ với lòng cầu xin cho Mẹ sẽ được khỏe mạnh và vui sống cùng chúng tôi mãi mãi ...chắc rồi Ba tôi cũng sẽ hiểu và thương tôi đó thôi ....




Tội nghiệp ox , anh ấy không thể ngồi lâu bên tôi trong suốt giờ tụng KInh , thế nên anh ấy cứ đi lên rồi đi xuống ....và cuối cùng lại è chụp quyển Kinh mà tôi đang tụng ...






Đây là đại sảnh nơi để các chư Tăng thọ trai .





Vì chùa đang xây dựng thêm căn nhà rường là nơi để những căn lâu của Đức Phật A Di Đà , Bồ Tát Quán Thế Âm , Bồ Tát Địa Tạng cũng như Tăng Xá , thư viện , thế nên năm nay không có đủ nơi để phục vụ buổi ăn trưa cho các phật tử . Do đó chỉ có vài món ăn thông thường như : chả giò , bánh tiêu , bánh ú và vài món ăn chay mà thôi . Đặc biệt năm nay các phật tử có thể dùng buổi cơm chay tại chùa .




 Hihi ...không biết ox ăn chay có ngon miệng không mà thấy anh ấy ngồi ăn một cách ngon lành . Bình thường đến ngày chay , tôi vẫn thường nấu các món chay để cả hai cùng dùng , do đó anh ấy đã quen ăn chay rồi mặc dù không ăn đủ 10 ngày / tháng như tôi . 









Về cúng kiến tôi không rành lắm , nhưng với lòng thành tâm kính dâng lên Đức Phật như thế này là tôi cũng cảm thấy thanh thản rất nhiều ....



Đời Cha sâu nặng nghĩa ân
Phận làm con nguyện muôn lần khắc ghi .

 
Vâng , tình yêu của Cha qua hai câu thơ trên nghe thật ấm áp và chứa chan tình yêu của người cao tựa như núi Thái Sơn . Thông thường những năm trước , chúng tôi thường ở lại chùa dự đến cả buổi lễ cúng thiết thực ở chùa , nhưng năm nay chúng tôi đã tranh thủ về nhà sớm hơn để kịp nấu mâm cơm chay cúng cho Ba tôi .Dẫu người đã đi xa , nhưng hình bóng của người vẫn luôn ở trong trái tim của tôi và người vẫn luôn ở bên cạnh tôi nữa đó vì năm nào cũng vậy , khi mùa Vu Lan lại đến là tôi lại đến chùa để hồi hướng cho Ba và cầu an cho Mẹ . Để rồi với mâm cơm chay đạm bạc , không cao lương mỹ vị nhưng tôi biết Ba tôi rất vui và đã về cùng với tôi trong ngày Lễ Vu Lan trọng đại này ..... 

Cầu xin cho hương linh của Ba mãi mãi , đời đời được an lạc nơi miền Tây Phương Cực Lạc .


         

2 nhận xét:

  1. Chia sẻ cùng chị chút nỗi lòng ngày Vu lan này, dù vu lan đã qua rồi. Thui thì còn có người thân, dù k trọn vẹn, vẫn còn cảm thấy mình có chốn đi về chị hén.
    Chị, cho em hỏi ngu tí. Thọ trai là cái gì vậy chị ? em đoán là...ăn hả chị ?
    Chị dìm hàng nhan sắc anh Jeans. Nhìn ảnh ăn ...ngon đâu k thấy, mà em thấy ảnh biểu cảm đau khổ dã man lun. Há há
    Em mấy bữa hơi bận tí, nên knhoi đc. giờ rảnh rảnh, chui vô blog soi mói nhà chị iu. hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui ...ui ...hôm nay em gái của tui lại vào blog và qua thăm tui đó nha . Vắng em mấy ngày hôm nay chị thấy buồn ghê Thùy ạ , nhưng chị hiểu và thông cảm với em nhiều lắm . Miễn sao đừng quên chị vì chị chỉ còn mình em là bạn thân thiết và là cô em gái của chị nữa mà thôi . Vào blog để ghi lại những gì mà mình đã trãi qua : vui , buồn lẫn lộn nhưng hạnh phúc nhất khi có người bạn rất chân tình vẫn nhớ và ghé thăm chị thường xuyên như vậy . Do đó những nhận xét của anh chị về em quả không sai !!! Chị rất vui vì đã có em là bạn mà là vừa là cô em gái nữa cơ ..

      Hihi ...mùa Vu Lan đã qua thế nhưng được nói lên cảm xúc của mình vào ngày Lễ trọng đại đó , chị rất vui và rất hạnh phúc : niềm hạnh phúc của đứa con sống tha phương và đã mất đi người Cha yêu quý . Giờ được đến chùa tụng Kinh để hồi hướng cho Ba và cầu an cho Mẹ , quả thật đó là niềm hạnh phúc vô biên đó em ơi ...

      Heee ...nghe em nói chị mới nhìn lại hình , thấy anh ấy ăn ...mà giống như " mếu " ...buồn cười mà lại vừa yêu nhiều nữa đó em ui ....

      Xóa