Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Nghỉ Đông 1/2015 : Xúc tuyết mùa Đông

Buổi sáng đầu tiên trên núi vào mùa đông quả thật với mình có nhiều ấn tượng lắm . Tuy có phần hơi mệt vì đường xa , thế nhưng vừa tờ mờ sáng là mình đã thức dậy rồi . Ox mình cũng thế và anh ấy biết ngay là mình phải làm gì rồi ?  Thế là chớp nhanh cái máy ảnh , mình chạy ngay đến cửa sổ nơi ox đã chờ sẵn . Ôi ! Không thể nào tưởng tượng nổi ! Lần đầu tiên mình mới thấy tuyết rơi như thế ! Tuyết rơi đẹp vô cùng ! Cảnh quang trước mắt mình là cả một màu trắng xóa . Những ngôi nhà trên sườn núi giờ đây chỉ còn mập mờ trong lớp sương mù dày đặc . Thế là chớp nhanh vài tấm , mình lại đóng sầm cửa sổ lại ngay vì eo ui .....quá lạnh !  

Vậy mà đến khi nhìn xuống bên dưới qua khung cửa sổmình đã phải giật mình khi nhìn thấy ông chủ đang hì hà hì ạch xúc tuyết dưới sân .   Hình ảnh một ông cụ trên 70 mà vẫn còn lao động dưới cái lạnh câm câm của mùa đông rét buốt như thế đã làm cho mình chạnh lòng ghê đi ....     




Trước sân nhà là một lớp tuyết dày đặc phủ kín cả lối đi . Buồn cười nhất là chiếc xe của hai cặp rất còn trẻ thuê căn hộ dưới tầng trệt để ngoài trời giờ là như thế này ...



Đứng bên cửa sổ , mình tiếp tục theo dõi ông chủ đang hì hục xúc lớp tuyết đóng trên sân vì 
đây là quy định bắt buộc . Nhìn ông làm việc khi tuyết đang rơi giữa trời đông lạnh giá vào sáng sớm mà mình thấy thương ông quá chừng ....



Nhất là khi thấy ông dùng sức để xúc lớp tuyết dày đặc , ôi ...mình vừa xót xa cho ông mà vừa cảm phục nữa .



Vậy chứ chẳng mấy chốc ông cũng xúc xong một đoạn dài ra đến cổng .




Sau đó ông lại tiếp tục xúc tiếp phần còn lại trong khoảng sân rất rộng trước nhà để xe .




Ông xă mình nói người dân ở đây họ đã quen với công việc như thế  rồi , thế nhưng với mình thì quả là nặng nhọc . Rồi không hiểu sao mình lại thương ông quá vì với tuổi già như thế đáng lẽ ra ông phải được nghỉ ngơi đó cơ . 


Công việc trở nên khó khăn hơn cho ông vì tuyết càng ngày càng rơi nhiều hơn nữa . Nhìn thấy ông đang lấy hết sức lực để đẩy lớp tuyết đi mà mình thấy tội quá đi thôi ...



Thỉnh thoảng ông lại ngừng . Có lẽ vì quá mệt ? Mình thì vẫn đứng bên khung cửa lặng lẽ nhìn ông . Thấy tội cho ông ấy quá ! Cả hai ông bà đều trên 70 cả rồi . Nếu như ở VN , chắc là người Việt mình hổng có đủ sức khỏe để làm như thế đâu !



Được một lúc thì mình phải chuẩn bị ăn sáng  . Đến chừng quay trở lại thì ôi dào anh thanh niên trẻ tuổi thuê căn hộ dưới tầng trệt đang giúp ông xúc tuyết . Bỗng dưng mình cảm thấy vui vui trong lòng và thầm cảm ơn anh  chàng thanh niên tốt bụng đó vô cùng .



Thể là chẳng bao lâu khoảng sân trước nhà bắt đầu được hai người dọn sạch sẽ và ông vẫn còn đang còng lưng xúc lớp tuyết còn lại ...



Bất chợt từ xa phía ngôi nhà hàng xóm của ông bà chủ , mình trông thấy một cụ bà cũng đang hì hục xúc tuyết trước cửa nhà . Ôi ! Phải công nhận dân Tây họ khỏe thật !  Mặc dù đã có tuổi rồi mà họ vẫn lái xe cờ cờ , rồi bây chừ xúc tuyết cũng ngon lành . Hỏng biết khi mình bằng tuổi họ , mình có thể có sức khỏe tốt để lao động như thế hay không nhỉ 



Với động tác nhẹ nhàng , cụ bà từ từ cũng xúc xong lớp tuyết ...



Sang ngày thứ hai khoảng 5h sáng , mình đã phải giật mình thức giấc vì có tiếng động cơ của xe xúc tuyết vang lên . Mình nghĩ chắc họ đang xúc tuyết ngoài con lộ chính  . Đến chừng thức dậy thì sân nhà đã sạch bóng . Hỏi ra thì ông chủ đã thuê dịch vụ đến xúc tuyết bởi lẽ ông không còn đủ sức để làm nữa vì tuyết càng ngày càng sẽ rơi nhiều hơn  . Phải như vậy thôi chứ nếu ông ấy cứ trân mình ra làm mỗi ngày như thế thì có ngày ông cũng sẽ ngã bệnh . 

Vậy chứ đến ngày thứ ba xe xúc tuyết đến muộn hơn , do đó khi xuống dưới nhà để đi chơi , mình với ox đã phải giật mình vì tuyết ơi là tuyết ....



Cũng không sao vì thông thường khi chúng mình bắt đầu đi đâu  , ox đều tròng dây xích như thế này vào hai bánh trước của xe để bảo đảm an toàn trên đường khi có tuyết rơi nhiều ( điều kiện bắt buộc ở đây ) và như vậy việc cho xe ra ngoài cũng chẳng khó khăn gì ....




Vậy chứ đến trưa về nhà dùng cơm , mình lại thấy ông chủ cũng đang miệt mài xúc phần tuyết đang đóng kín bưng trên tất cả lan can ....





Không thể tưởng tượng nổi cái hàng rào ngăn giữa khu đất nhà ông với người hàng xóm hình như không còn thấy dấu vết của chúng đâu nữa . Khoảng sân dành để chơi bóng chuyền giờ đây cũng đã bị tuyết phủ trắng xóa .




 Lan can lúc bấy giờ tuyết đóng kín bưng luôn !  Tuyết tuyệt đẹp ! Đưa tay chạm vào chúng thích ơi là thích bởi chúng nhuyễn mịn giống như đá bào vậy đó .




Balcon trước căn hộ của chúng mình cũng đầy tuyết chẳng kém gì  ...






Sáng nào cũng thế , mỗi lần ox mở cửa chính ra là chúng đã để lại hai vết như thế này ..


Vào mùa Đông trên núi , tuyết rơi đẹp thiệt nhưng nếu chọn để sinh sống nơi đó chắc là mình không chọn đâu gì quả thật đi đứng rất khó khăn , lại còn phải làm công việc xúc tuyết trước nhà nữa ( vì là quy định bắt buộc ) . Nếu còn trẻ thì hỏng sao , chứ lúc về già thì làm sao mà làm nổi ? Thôi thì đến đó để nghỉ đông còn sinh sống thì ở vùng đồng bằng vẫn thích hơn nhỉ ?  

         

  

6 nhận xét:

  1. Hihi, khác hẳn cái nóng nung người ở VN, nhưng hình như những người sống ở miền núi giá lạnh như thế này thường có sức khỏe tốt và sống thọ hơn các nơi khác?
    NangTuyet chụp hình... tuyết rất đẹp :-)

    Trả lờiXóa
  2. Dạ , chắc vậy quá anh Hiệp ơi . Nói chung em thấy bên đây họ sống thọ và khỏe lắm . Bố chồng của em năm nay là 88 tuổi rồi nhưng ông vẫn lái xe bình thường đó cơ . Nhiều khi thời tiết thay đổi 4 mùa rất tốt cho sức khỏe của con người chứ ở xứ mình quanh năm suốt tháng nóng oi bức quá nên người già sống không được thọ lắm , phần vì cuộc sống lo toan quá nhiều ....có nhiều lý do quá ...em nghĩ như vậy đó anh Hiệp à .

    Trả lờiXóa
  3. nhìn tuyết mịn màng thật đã quá chị, người chưa gặp thì thích chứ người gặp hoài chắc ngán đến tận cổ :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế Bố susu ạ ! Đến nghía thôi chứ sống ở đó oải lắm em à bởi lạnh vô cùng lại thêm làm việc nhiều nữa ...

      Xóa
  4. Nhìn ảnh mà...lạnh run lun chị ui. Nghe chị kể ông cụ, rùi chàng thanh niên xúc tuyết phụ ông... mới thấy, ở đâu cũng có tình người chị hén.
    Đúng là dân tây khỏe thiệt. Chứ ba em, đã nghỉ , k làm gì từ năm 60 tuổi rùi. Con cái nuôi. Chứ còn ở nước ngoài, bạn em nói là nếu họ đi làm, thì phải làm tới đúng tuổi hưu là ... hình như bạn nói 70 với nam lun thì phải , em nhớ k rõ nữa. Bởi vậy, có người thế này, cũng có người thế khác chị hén.
    Sài gòn mình sáng hơi lạnh lạnh , trưa chút là nắng dã man lun chị ui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh , lạnh ghê lắm , nhưng họ sống đâu thì quen đó Thùy ạ . Hơn nữa họ có sức khỏe tốt mình nhiều . Nhiều khi rất khó biết tuổi thật của họ ( đàn ông đó nhé , chứ đàn bà thì già hơn trước tuổi ) . Ở bên chị tuổi về hưu ít nhất là 60 ( kể cả phụ nữ và nam giới ) , nhưng cũng tùy thuộc vào thời gian mà họ bắt đầu làm việc . Nếu đi làm sớm thì về hưu sớm đó em à . Chẳng hạn ox chị , anh ấy về hưu khi chưa tới 60 , nhưng vì anh ấy bắt đầu đi làm lúc anh ấy 16 tuổi nên anh ấy về hưu sớm thôi . Thế đó em . Tuổi về hưu tùy theo thâm niên làm việc đó cơ . Ba em năm nay hơn 60 rồi hả ? Thôi ba em được nghỉ hưu để an dưỡng cũng tốt em à !

      Bên chị vẫn còn là mùa đông nên lạnh quá chừng ! Bên mình thì nóng bức ... quả thật trái ngược em hén ?

      Xóa