Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Ngõ sáng hay tối của cuộc đời ?


Cách đây mấy hôm khi sang nhà em gái CKN , đọc được mẩu chuyện của em mà tôi cảm thấy xót xa thay cho số phận của người phụ nữ VN. Tôi cũng chẳng hiểu sao họ lại có thể cam chịu với một cuộc sống đầy khổ đau như thế ? Quả thật những mảnh đời nghiệt ngã và số phận đáng thương như thế không thể nào lại không có nhiều trong cuộc sống này . Có những chuyện mà đôi khi chúng ta không thể nào tin được , nhưng lại là sự thật đầy trớ trêu . Câu chuyện của CKN giống như câu chuyện tôi đã tiếp xúc thật sự với một người phụ nữ xinh đẹp và có gương mặt đầy phúc hậu trong chuyến về VN để dự tang lễ của ba tôi vào năm 2008.


Đến sân bay vào sáng hừng đông lúc mặt trời bắt đầu lố dạng , cái cảm giác mệt mỏi trong tôi vì phải thức sáng đêm trong suốt lộ trình từ miền Tây về Paris để kịp đáp chuyến bay vào lúc buổi trưa , phần vì quá đau buồn hay tin ba mất nên tinh thần của tôi hầu như đã suy sụp hoàn toàn khi tôi vừa đặt chân đến sân bay . Sau khi gởi hành lý xong , vợ chồng tôi đã tìm một chỗ ngồi nghỉ mệt vì ox tôi đã lái xe suốt cả đêm với chặng đường dài hơn 500km . Nhìn anh ấy ngủ ngồi mà tôi thương anh ấy quá . Riêng tôi , thật tình từ hôm hay tin ba mất và chờ ông xã lấy visa , hình như không đêm nào tôi lại không ngủ được . Trong lòng tôi cứ thấp thỏm lo âu vì hôm nay là ngày cuối cùng để đưa ba tôi về nơi an nghỉ cuối cùng . Mẹ tôi đã phải nói với các Sư Thầy lùi giờ động quan lại để kịp cho tôi được nhìn thấy mặt ba tôi lần cuối . Do đó lòng tôi như lửa đốt , tôi cứ đứng ngồi không yên . Cứ khoảng 15 phút là tôi lại gọi điện về VN . Cứ thế khi đến giờ để qua khâu kiểm tra an ninh thì tôi mới được bình tâm trở lại . Đang cùng dòng người xếp hàng để đi vào khu kiểm tra an ninh , bỗng nhiên tôi nghe văng vẳng từ xa tiếng của một người phụ nữ : 

- Em ơi ! Có phải em là người VN không em ?   

Vừa thoáng nghe , tôi cũng phải giật mình nhưng rồi tôi lại nghĩ ở sân bay vô số người Việt đó cơ  . Thế nhưng tiếng người phụ nữ lại tiếp tục vang lên nữa . Lúc bấy giờ tôi mới đảo mắt dáo dác tìm . Từ xa ở gần cuối hàng một người phụ nữ trạc tuổi không quá 55 vừa thấy tôi ngoái đầu lại , chị ấy đã đưa tay ngoắc tôi lia lịa . Ah ! Thì ra chị ấy hỏi mình đó cơ ! Thế nên tôi vội trả lời ngay : 

-  Dạ , em là người VN chị ạ ! 

Nhanh như chớp , chị ấy lôi xềnh xệch chiếc vali trên cabin của mình và chạy đến bên tôi với gương mặt thật mừng rỡ .

- Mèn ơi , gặp em chị mừng quá ! 

Chẳng nói chẳng rằng chị ấy lách người vào đứng sau lưng tôi một cách tỉnh bơ mà hầu như chị không biết là có nhiều người đang xếp hàng chờ . Quả thật chị ấy đúng là người Việt Nam chính tông đấy ! Lúc đó tôi chỉ biết nhìn sang ông Tây mà nói lời cảm ơn vì chị ấy đã chiếm chỗ của ông ấy mất rồi . Nghĩ cũng phục Tây lắm nhé . Chứ người Việt của mình mà làm như thế thì họ sẽ la ong óng lên đấy .  Ngược lại ông ấy chỉ khẽ mỉm cười và còn nói là chúng tôi cứ tự nhiên .

Thế là tôi quay sang chị ấy và hỏi  :

- Chị cũng về VN thăm gia đình hả chị ?

- Chị đi thăm con trai của chị ở Thụy Điển . Giờ chị quay về VN và quá cảnh ở đây . Chị không rành đường đi nước bước gì hết nên chị tìm người VN quá chừng . May là gặp em đó .

Người phụ nữ ríu rít trả lời như thế  .

Nghe chị ấy nói mà tôi thương chị quá . Đi du lịch một mình rồi lại quá cảnh một nơi , nếu là tôi hổng biết tôi có được can đảm như thế không nữa . Xem ra chị ấy đã hơn tôi rồi đó .  Do đó tôi rất thông cảm nên nói để chị an tâm hơn :

- Chị đừng lo . Chị cứ đi theo theo tụi em chị hén .

Lúc đó cũng đã đến lượt chúng tôi đi vào khu kiểm tra . Sau khi kiểm tra xong chúng tôi cùng nhau đến khu vực ngồi chờ chuyến bay . Thế là chị uyên thuyên hỏi thăm tôi đủ thứ . Trông chị thật dễ mến và gần gũi vô cùng .

Cứ thế hai chị em nói chuyện trên trời dưới đất . Câu chuyện hình như hổng có đầu có đuôi nhưng tưởng chừng như chúng tôi quen nhau từ lâu lắm rồi thì phải . Ox tôi thì chẳng hiểu tiếng Việt gì hết , thế là anh ấy vẫn tự nhiên để hai chị em ngồi tán dóc . Sau khi qua khâu trình vé và trên đường lên máy bay , chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện nữa . Chị ấy ríu rít kể về chuyến du lịch của mình ở Thụy Điển , bỗng nhiên có hai nhân viên cảnh sát đã chặn chị lại . Tôi rất đỗi ngạc nhiên . Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra nên gọi ox tôi đang đi phía trước để quay lại cùng tôi xem sao . Hai chú cảnh sát hỏi chị bằng tiếng Tây , còn chị ấy trông thật tội vì chẳng hiểu tai ngheo gì hết ! Đôi mắt của chị trông thất thần và gương mặt của chị tái đi . Chị ấy vừa nhìn hai chú cảnh sát rồi vừa nhìn tôi . Thế là tôi phải dịch lại tiếng Việt cho chị ấy hiểu và cứ thế tôi làm phiên dịch mà thôi .Chẳng qua họ muốn biết là chị ấy mang bao nhiêu tiền euros về VN ? Rõ ràng chị ấy chỉ có mang chút ít tiền của con trai cho . Phần còn lại là của một vài người VN sống ở Thụy Điển nhờ chị mang dùm về cho người thân của họ . Sau khi tôi đã giúp chị trả lời cũng như giải thích chị ấy là du khách , thì mọi việc đều ổn thỏa . Lúc đó có thể nói chị ấy trông giống như vừa trải qua một cơn ác mộng ! Gương mặt của chị toát lên vẻ vui mừng nhưng vẫn còn trắng bệch vì quá sợ . Chị ấy sợ là phải rồi . Đến một đất nước mà lại không biết tiếng của họ , lại thêm bị cảnh sát tra hỏi nữa nếu là tôi thì cũng thế mà thôi . Được vài phút sau chị mới bình tĩnh trở lại và lắp bắp nói lời cảm ơn tôi . Chị nói nếu như không có tôi thì chị không biết phải làm sao vì chị không biết nói tiếng Pháp hay tiếng Anh gì cả . Mà nghĩ cũng lạ ! Tôi cùng chị bước song hành , cùng nói chuyện với nhau . Vậy mà chị ấy lại bị hai chú cảnh sát chặn lại . Còn tôi thì không ? Nếu nói vì tôi có chồng Tây cũng không đúng vì ox tôi đi phía trước mặt tôi cùng nhiều người khác cơ mà ? Tôi không hiểu nổi ? Và ngay ox tôi cũng thế .

Đến chừng khi bước vào máy bay rồi . Tôi hỏi chị ngồi ở hàng ghế nào ? Ối trời ! Tôi cũng không tin nổi là số ghế của chị cũng ở bên  cạnh vợ chồng tôi ! Thế là cả hai chị em mừng hết cỡ . 

Trên chuyến bay chúng tôi lại trở lại câu chuyện đã dở dang lúc trước . Ox tôi thì mở chiếc TV bé trước mặt ra xem phim . Thấy thế tôi yên chí mà tán với chị . Nói thật tôi cũng không vui vì ba mất vậy mà câu chuyện về cuộc đời của chị đã cuốn hút tôi nghe một cách say sưa . Bằng giọng nói rặc ri Nam Bộ , chị đã kể cho tôi nghe cuộc đời của chị .  Chị vốn là một phụ nữ ở một vùng nông thôn ở vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long ( lâu quá rồi nên tôi quên mất tên nơi chị ở ) . Chị chỉ học hết cấp 1 mà thôi . Chị đã lớn lên và trưởng thành bằng cái nghề làm ruộng vất vả giống như cha mẹ mình . Để rồi một ngày nọ chị đã gặp được một thanh niên tuy không đẹp trai nhưng cũng chí thú với đồng ruộng giống như cuộc đời của chị . Rồi hai người nên nghĩa vợ chồng và được cha mẹ cho vài công ruộng để sinh sống . Thời gian thấm thoát cuộc sống của hai vợ chồng vậy mà cũng trở nên khấm khá . Ngoài việc đồng áng ra , chị còn tranh thủ chăn nuôi thêm gia cầm để bán lấy thịt và đẻ trứng . Rồi 2 đứa con trai ra đời thì cũng là lúc chồng chị bắt đầu thay đổi tính tình . Từ một thanh niên hiền lành , chăm chỉ làm ăn anh ấy đã cặp bè cặp bạn vào những buổi tối rồi nhậu cho say mèm đến nỗi không biết đường về nhà luôn . Có khi chị phải đi tìm rồi kè đưa anh ấy lội qua những bờ đê gặp ghềnh để về nhà . Những tưởng chỉ có như thế thôi , ai ngờ thời gian không bao lâu anh ấy lại lao vào cờ bạc . Thế là anh ấy bỏ hết ruộng vườn mà chỉ biết đắm mình trong sòng bạc suốt cả ngày đêm . Một tay chị phải cáng đáng hết việc từ ngoài đồng cho đến việc trong nhà . Rồi lần lượt thêm 3 đứa nữa ra đời . Chị càng vất vả hơn vì phải lo cho các con ăn học . Chị không muốn chúng phải dốt nát như chị . Chị muốn chúng phải có cuộc sống khá hơn là làm cái nghề chân lấm tay bùn này .

Riết rồi , chị trở thành người trụ cột trong gia đình . Vậy cũng được đi , chị chẳng than phiền miễn sao vợ chồng chị vẫn luôn ở bên nhau và các con được cắp sách đến trường là chị vui rồi  . Vậy mà cũng chẳng được yên thân  . Anh ấy lại bắt đầu   đánh đập chị mỗi khi về nhà say sỉn . Anh ấy hỏi tiền , chị đưa cho . Chẳng hiểu anh ấy muốn gì ở chị nữa mà lại lôi chị ra chửi mắng với những lời rất thô tục và đánh chị chẳng nương tay . Từ đó chị mới thấy cuộc đời mình đang đi vào ngõ tối . Hai đứa con trai lớn có lẽ hàng ngày chúng cứ chứng kiến cảnh chị bị cha chúng đánh đập nên chúng không còn tâm trí đâu mà học tập . Sau khi lấy được bằng PTTH , chúng bắt đầu lên thị trấn học nghề . Hỏng chừng như vậy còn tốt hơn là chúng phải ở gần cha mẹ . Những đứa sau thì còn nhỏ nên chúng cũng chẳng hiểu biết gì . Mỗi lần thấy cha chúng chửi mắng và đánh đập chị là chúng chỉ biết ùa nhau mà khóc thét thế thôi .

Tôi say sưa lắng nghe câu chuyện của chị mà lòng cảm thấy rất xót xa . Giọng chị kể nghe thật nhẹ nhàng ,  nghe thật dễ thương như chính gương mặt của chị vậy đó . Một giọng nói chan chát người dân Nam Bộ : vừa nói đớt và từ ngữ rất thật thà chân chất ! Thương nhất là thỉnh thoảng giọng chị nghẹn lại và chị khe khẽ  đưa tay quệt nước mắt . Chị nói cuộc đời chị khổ lắm : làm việc quần quật cả ngày vậy mà vẫn bị chồng đánh đập suốt thôi  . Chị đã vào bệnh viện để khâu vá những vết thương do những trận đòn của anh ấy . Nói xong chị len lén vén vạt áo cho tôi xem những vết thẹo còn in hằn  bên sườn cũng như ở bụng ! Nói thật tôi không thể nào tin ở mắt mình được .  Lúc đó tôi chỉ biết nắm lấy tay chị để chia sẻ nỗi đau của chị mà thôi .

Câu chuyện sau đó đã tạm ngưng vì chúng tôi phải dùng cơm tối .  Vậy chứ ăn xong , chúng tôi lại thì thầm trò chuyện với nhau nữa . Ox tôi thì cũng dễ chịu lắm . Rõ là tôi không nói chuyện nhiều với anh ấy . Còn anh ấy , hết xem TV , rồi nghe nhạc ...rồi ngủ ! 

Để rồi tôi lại tiếp tục lắng nghe  lời kể của chị một cách say sưa . Vào một dịp nọ , chị đã quen biết với một phật tử . Nhờ người này , chị bắt đầu đến chùa lạy Phật , hiểu được triết lý của nhà Phật . Từ đó chị bắt đầu ăn chay trường luôn . Chị nghĩ đó là cái nghiệp chị phải trả thôi . Rồi cũng từ đó , chị cũng bắt đầu tham gia vào việc làm từ thiện . Không có thời gian để tham gia cùng đoàn , chị chỉ biết đóng góp tiền . Vậy chứ chị cũng cảm thấy lòng thanh thản lắm . Mỗi khi bị chồng đánh , chị không còn đau khổ , hoặc than thân trách phận . Ngược lại chị chỉ cắn răng chịu trận và niệm Phật  . Rồi chẳng hiểu sao , chồng chị bắt đầu ít chửi bới và đánh đập chị so với lúc trước . 

Riêng đứa con trai lớn của chị , nó may mắn được một người giới thiệu cháu gái của mình đang sống ở Thụy Điển . Thế là thằng lớn lấy vợ và đi xuất cảnh . Chị cảm thấy nhẹ nhàng hơn vì thằng thứ hai cũng có việc làm ổn định và lương khẩm khá . Mấy đứa nhỏ thì vẫn đến trường . Cuộc đời chị giờ chỉ biết lo cho ba đứa nhỏ nữa là được rồi . Còn cái nợ với chồng thì chị phải trả thôi . 

Thỉnh thoảng thằng lớn cũng gọi điện về hỏi thăm chị là còn bị cha nó đánh nữa không ? Chị nói dối để nó an tâm mà sống với vợ con , chứ thật ra chồng chị chứng nào tật nấy , có giảm thì cũng được 30 hoặc 40%  . Có một lần nó gọi điện về không gặp chị mà gặp mấy đứa em của nó . Biết được sự tình vẫn như cũ , nó đã khuyên chị nên ly dị với cha của nó đi . Nó làm ra tiền ở nước ngoài , nó sẽ gởi tiền về để giúp chị nuôi mấy đứa em nó . Thật tình ly dị hay không ly dị cũng vậy thôi . Đàng nào cũng một tay chị lo cho gia đình chứ chồng chị coi như hết trách nhiệm . Nhưng chị vẫn thương anh ấy . Chị không muốn suy nghĩ điều gì khác ? 

Sau đó nó cũng muốn chị đi du lịch sang nước nó đang sinh sống để thư giãn . Nói dữ lắm ,  cũng như con trai của chị gọi điện về để thuyết phục cha nó . Cuối cùng chồng chị mới cho đi nhưng anh ấy chỉ cho đi 1 tháng mà thôi ( trong khi chị có thể đi đến 3 tháng ) . Chị nghĩ cả đời chị khi nói đến tp HCM , chị còn chưa biết mặt mũi ra làm sao . Giờ được đi nước ngoài chơi , có mơ chị cũng hổng dám nữa kìa . Vậy mà con trai chị nó lo cho chị toàn bộ hết . Mà có đi cũng không an tâm vì mấy đứa nhỏ nữa ? Ai lo cho chúng đây ? Rồi còn chồng chị nữa ? Rồi còn đàn gia cầm , ruộng rẫy . Làm sao mà chị đi chơi lâu được . Vậy mà cuối cùng , hỏng hiểu sao chồng chị lại động viên khuyên chị nên đi . Anh ấy sẽ lo việc nhà và chăm lo mấy đứa nhỏ . 

Nói xong , chị chỉ vào bộ vest mà chị mặc trên người . Chị bảo rằng đây là quần áo của con dâu chị sắm cho chị . Lúc chị mới qua Thụy Điển , chị trông thấy " gớm " lắm : ốm nhom như cây sậy , đen đúa như con hủi . Qua bên đó , hai vợ chồng con trai chị đã tẩm bổ cho chị . Con dâu thì dẫn chị đi mua sắm quần áo , mỹ phẩm , giày dép ...Rồi mỗi buổi sáng chị cùng vợ chồng nó chạy bộ tập thể dục nữa chứ . Nói đến đó , chị cười hắc hắc :

- Mèn ơi , một bà già nhà quê như chị vậy mà chị cũng biết chạy bộ để tập thể dục , thể hình ...Em nghĩ có vui hông ? 

Tôi cũng cười dòn theo chị ! Ừ nhỉ ? Nghĩ chị ấy cũng hay và thích nghi sớm đó chứ . Thụy Điển là một nước nằm ở phía bắc của Châu Âu , do đó sáng sớm ở đó mặc dù vào mùa hè thì cũng đâu có giống như ở VN đâu nè . Lạnh thấy mồ hè .  Rõ là tôi phục chị sát đất luôn !  Chị kể tiếp : những tháng ở cùng vợ chồng con trai chị quả rất là vui vì chị bắt đầu có cuộc sống nhàn hạ . Đầu óc thì tương đối thảnh thơi không còn phải nơm nớp lo sợ những trận đòn hay phải lắng nghe những lời thô tục mà chị đã không bao giờ nghĩ là chồng chị có thế văng ra được những lời nói đó . Tuy lúc đầu có phần khó chịu vì chị không quen ăn ở không nên chị cảm thấy ngứa ngáy tay chân lắm . Phần thì nhớ mấy đứa nhỏ , nhớ ông chồng của chị nên tuần nào chị cũng gọi điện về nhà . Mà mỗi lần như thế chồng chị lại nhắc nhở chị ngày về . Mấy đứa nhỏ thì khóc nói là nhớ chị , nhưng có điều chị an tâm vì chồng chị cũng lo lắng cho chúng nhiều lắm . 

Một tháng trôi qua ,đáng lý ra chị phải quay về VN nhưng vợ chồng thằng con nó cứ kèo nài kêu chị ở lại chơi thêm tháng nữa . Phần cũng thương các con và các cháu nội của mình , thế là chị đành  ở lại chơi thêm . Rồi chị lại được vợ chồng thằng hai đưa đi chơi ở vài nước lân cận nữa . Cuộc sống ở nước ngoài thật thích , nhưng sao chị cứ vẫn nhớ đến mấy đứa nhỏ và ông chồng say sỉn của chị quá chừng . 

Rồi một ngày nọ , một ông Tây người ở xứ sở đó đã làm quen với chị vì ông ấy cũng hay chạy bộ tập thể dục buổi sáng . Ông ấy ngỏ lời với chị . Chị cảm thấy bâng khuâng lắm mặc dù chị đâu biết tiếng tăm gì đâu nè . Gặp nhau cười cười và ra dấu mà thôi . Thử hỏi nếu tình yêu đến thì cũng ngộ ? Nghe đến đó , tôi bật cười không hiểu sao câu chuyện của chị lúc này nghe hấp dẫn quá . Tôi nôn nao hỏi chị dồn dập : 

- Ôi ...rồi sao nữa chị ? Chị kể tiếp cho em nghe đi . Chị có tình cảm với ông ấy hông ? 

- Lúc đầu thì không ...sao rồi ...hihi ...

Nói đến đó , chị khẽ mĩm cười và nhìn ra ngoài cửa sổ ...

Còn tôi thì nao nao muốn nghe tiếp câu chuyện diễn biến như thế nào ? Tôi gặng hỏi chị : 

- Con trai chị biết không ? 

- Biết chứ em , nó còn khuyên chị là bỏ cha nó đi . Lấy ông Tây này sướng hơn . Chứ cha nó cứ đánh chị hoài . Ông ấy là hàng xóm của vợ chồng nó . Ông ấy rất hiền , rất tử tế .  Hoàn cảnh đáng thương là vợ chết . Các con lớn rồi và sống xa lắm .

Tôi nghe xong thở phào . Mà nghĩ cũng lạ . Tự nhiên tôi cũng có ý nghĩ giống con trai chị ấy mà thôi . Chị trông thật xinh và hiền hậu thế . Ấy thế mà ông Tây không thích sao được . 

Tôi lại hỏi chị tiếp : 

- Rồi sao nữa chị ? 

Chị nhìn sang tôi và nói : 

- Chị còn các con của chị ở VN và chị còn thương chồng chị . 

Trời đất  , nghe chị trả lời , tôi đã phải giật mình và nhìn chị : quả thật đúng là một người phụ nữ VN . Tâm hồn của chị thật đáng quý biết ngần nào . Lúc đó bỗng nhiên tôi im lặng . Cả hai chị em không nói gì hết . Tôi quay nhìn sang ox tôi . Anh ấy nghẽo đầu đang ngủ một cách ngon lành . Chuyến bay hôm nay sao bay nhanh thật . Hình như tôi cảm nhận được điều đó . Cuối cùng tôi quay sang chị : 

- Vậy là chị từ chối ông ấy ? 

Chị nhìn sang tôi và khẽ gật đầu . Chẳng hiểu sao tôi lại thấy xốn xao trong lòng : 

- Vậy là chị vẫn muốn tiếp tục chịu đựng những trận đòn của anh ấy nữa sao ? 

- Các con chị đang đợi chị về ....và cả ông ấy nữa .

Chị nhẹ nhàng nói như thế mà không trả lời câu hỏi của tôi . Đôi mắt của chị lại nhìn ra ngoài cửa sổ một cách đăm chiêu ....

- Đó là cái nghiệp , cái nợ mà chị phải trả em à ...

Chẳng hiểu sao lúc đó tôi thương chị ghê đi . Sao trên đời lại có những người phụ nữ thật tốt , thật đáng quý và chung thủy vô ngần như thế . Vậy mà chị lại có số phận quá nghiệt ngã thế cơ ? Bỗng nhiên chị cất tiếng nhẹ nhàng làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi : 

- Chị đang lo sẽ bị trận đòn của ông ấy nữa nè em ơi . Nếu như hôm nay ông ấy không lên tp đón chị thì chị biết chị sẽ như thế nào rồi ....

Tôi ngạc nhiên : 

- Sao vậy chị ? Sao ông ấy lại đánh chị ? 

- Vì chị về không đúng hạn . Ông ấy chỉ cho chị đi chơi 1 tháng thôi . Đằng này chị đi gần đến 3 tháng ....

 Chị vẫn không quay lại nhìn tôi mà nhìn ra ngoài cửa sổ và trả lời bằng giọng run run ...

- Ôi trời ! 

Bất giác lúc đó tôi chỉ biết thốt lên như thế .Quả thật lúc đó tôi không biết phải nói gì hơn là lại cầm lấy tay chị lần nữa . Tôi muốn chia sẻ với chị nỗi lo lắng này . Chị quay sang tôi nói tiếp : 

- Gặp lại các con , chị mừng rồi nhưng nghĩ đến ông ấy là chị lại sợ ...

Rồi cả hai chị em lại không nói gì hết . Hình như mỗi người chúng tôi đều miên man theo dòng suy nghĩ của mình . Tôi không biết chị đang nghĩ gì ngoài việc phập phồng lo sợ trận đòn sẽ đến . Riêng tôi , tôi đâm ra thán phục đức tính của người phụ nữ này . Ôi đúng là tình yêu của một người mẹ dành cho các con của mình : một tình yêu bao la như biển cả . Và một tình yêu đang đi vào ngõ cụt . Vậy mà chị vẫn cứ đâm vào . Tôi hiểu và tôi cứ lan man suy nghĩ về câu chuyện này mãi không thôi . Đến chừng tôi quay lại thì chị đã ngủ thiếp đi rồi ...

Lúc đó ox tôi đã thức dậy . Sau khi nhìn đồng hồ , anh ấy nói hôm nay máy bay sao bay nhanh  thế nhỉ ? Nếu như thế có khả năng là chúng tôi sẽ đến sân bay tp HCM sớm hơn 1h đó cơ . Ôi ! Tôi nghe mà mừng vô cùng vì như thế tôi có nhiều thời gian để về kịp lễ động quan của ba tôi . Ox tôi khuyên tôi cố dỗ giấc ngủ một chút đi vì tôi không ngủ nghê gì hết mà còn lại ' lắm chuyện ' nữa chứ . Đôi mắt tôi nặng trĩu và đầu cảm thấy choáng do mất ngủ , thế là tôi nhắm mắt lại cố gắng chợp mắt , nhưng tôi không thể . Cứ thế mãi đến khi ox tôi nói đã sắp đến nơi rồi thì không hiểu sao tôi tươi tỉnh một cách lạ thường .  

Sau khi ăn sáng xong , tôi và chị ấy lại tiếp tục nói chuyện với nhau nhưng về ba tôi mà thôi . Chị cho tôi nhiều lời khuyên lắm . Nhất là nói đến những việc đã xảy ra với chị ở sân bay của Pháp , chị lại cảm ơn tôi rối rít . Chị nói rằng : từ ngày chị ăn chay trường , chị thấy cuộc đời của chị đã khác xa nhiều so với lúc trước . Tuy không tốt hẳn nhưng có phần dễ thở hơn và nhất là chị được Đức Phật che chở nên chị mới gặp được tôi , chứ nếu không là chị sẽ phải gặp rắc rối ở sân bay mặc dù chị không làm điều gì xấu nhưng sẽ mất thời gian . Đúng là " Ở hiền thì gặp lành " . Cả hai chị em tôi đều có thiện duyên với nhau là được ngồi gần nhau nữa chứ . Nghe chị nói , tôi ngẫm nghĩ cũng đúng đó . Nghĩ cũng lạ đó cơ ! Đến chừng khi nghe tôi nói khả năng chuyến bay đến sớm hơn lịch trình vì không hiểu sao máy bay bay nhanh quá , chị khẽ cười , nắm chặt lấy tay tôi , vỗ nhè nhẹ rồi nói : 

-Vong linh của ba em đã phù hộ để em có thể về kịp nhìn mặt ba em đó . Chắc chắn như thế đó em ....

Nghe chị nói là tôi có cảm nhận đúng như thế . Tôi tin là ba tôi đang theo phù hộ cho tôi về kịp để nhìn thấy ba tôi lần cuối đó cơ . Và quả đúng như thế , chuyến bay đến sân bay sớm hơn 1h . Mọi người đều kêu ồ lên bởi lẽ ai cũng lấy làm ngạc nhiên và nếu ai có người nhà đến đón thì phải chờ rồi . Riêng tôi , tôi cũng lo lắm vì quá sớm như vậy chắc gia đình tôi cũng chưa đến đâu . Thế nhưng không sao , tôi có thể gọi điện cho em gái tôi đến đón chúng tôi sớm hơn . Sau khi nhận hành lý xong , chúng tôi bước ra sân ga . Trời cũng còn tối lắm vì chưa đến 6h sáng cơ mà . Ở ga đến thật vắng vì hình như chỉ có chuyến bay của chúng tôi mà thôi nên làm thủ tục nhập cảnh cũng nhanh . Điều quan trọng là khi chúng tôi ra đến cửa thì em gái tôi cùng người tài xế đã đứng đợi sẵn rồi . Thật là may mắn gì đâu . Không kịp nói gì hơn ngoài việc chào hỏi , vợ chồng tôi tranh thủ lên xe vì còn phải về nhà thay đồ rồi còn phảivượt chặng đường hơn 100km để về quê nhằm kịp giờ động quan và nhất là được nhìn thấy ba tôi lần cuối . Dĩ nhiên là vợ chồng tôi cũng không quên nói lời chào tạm biệt chị ấy . Trông chị thật tội . Lúc đó , cả hai chị em chúng tôi chỉ biết động viên và an ủi nhau  mà thôi . Nhưng với ánh mắt của chị , tôi biết chị lo lắng nhiều lắm đó . Chiếc xe của gia đình tôi bắt đầu lăn bánh rời khỏi sân bay thế mà bóng chị với bộ vest màu trắng vẫn còn ẩn hiện trong lớp sương mù của buổi sớm mai mờ nhạt trước cửa ra của nhà ga .....

Và bây giờ tôi không biết chị như thế nào nữa ! Thế nhưng câu chuyện về cuộc đời của chị vẫn luôn ở mãi trong trí tôi bởi lẽ chị đúng là một tấm gương điển hình về mẫu người phụ nữ Việt Nam với đức tính : cam chịu , hy sinh , nhẫn nhục và vô cùng thủy chung ....

Chỉ mong sao chị sẽ không còn có những ngày tháng thật đau buồn như lúc trước nữa mà thay vào đó là một cuộc sống thật hạnh phúc như thuở ban đầu nhằm bù đắp sự hy sinh thật cao cả về lòng chung thủy của một người vợ và nhất là tình yêu của một người mẹ dành cho các con ....


         

10 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Mong sao ông chồng chị này đổi tính đổi nết

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , em cũng mong như thế đó anh Bu ạ .

      Xóa
  3. Đúng là không thể hiểu nổi tại sao người ta lại đang tâm hành hạ, đáng đập người đầu gối, tay ấp với mình. Câu chuyện chị kể làm em nhớ đến một chuyện em đã đọc. Hậu quả của việc người chồng luôn hành hạ, đánh đập vợ của mình khiến cho đứa con của họ bị ám ảnh nghiêm trọng. Khi câu bé trưởng thành và kết hôn cậu ấy cũng đánh vợ mình y như ngày xưa cha đánh mẹ. Mỗi lần đánh vợ xong lại hối hận, lại xin lỗi. Bình thường thì cậu ấy là một người đàn ông hiền lành, yêu vợ thương con. Nhưng đánh vợ trở thành một thói quen và nỗi ám ảnh với cậu ấy. Bác sỹ tâm lý nhận định cậu ấy bị ám ảnh quá lớn do ngày xưa thường xuyên chứng kiến cảnh người bố đánh mẹ của mình. Cậu ấy rất căm phẫn với điều đó nhưng do còn quá nhỏ không thể làm gì được. Và tiếc thay, khi trưởng thành cậu ấy lại mắc phải "căn bệnh " trầm kha của bố mình.
    Nên em nghĩ phụ nữ chúng mình cần có đức tính thủy chung, biết nhẫn nhịn, biết hy sinh nhưng không cam chịu bị chà đạp, phải biết đấu tranh vì hạnh phúc của chính mình và con của mình nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , thật khó hiểu nhưng những cuộc đời như thế quả là không ít trên đời này , nhất là ở những vùng quê hẻo lánh của đất nước mình . Chỉ mong sao số phận của người phụ nữ sẽ không bị chồng bạc đãi , đánh đập như thế nữa em há ?

      Câu chuyện mà em đã đọc , chị nghĩ chắc cũng có thật trên cuộc đời này bởi lẽ trẻ con bị ảnh hưởng rất nhiều ở cha mẹ . Thế nên bậc làm cha mẹ cũng phải chú ý đến những cử chỉ , lời nói của mình trước mặt con cái đó cơ . Cha mẹ là tấm gương để con cái nhìn đó mà học hỏi . Do đó , người ta thường nói : Nếu muốn biết cha mẹ thế nào thì cứ nhìn con cái của họ thì ắt biết . Đôi khi điều này cũng không đúng 100% vì cũng có câu : Cha mẹ sinh còn chứ không sinh lòng nữa đó ! Thật cuộc đời sao có nhiều điều phức tạp em hén ?

      Ở nước ngoài dân quyền rất cao , quyền lợi của người phụ nữ được bảo vệ thế nên tình trạng đánh đập hoặc bạc đãi cũng không có nhiều như ở VN mình ....càng nghĩ càng thấy thương người phụ nữ VN mình quá đi thôi ...

      Xóa
    2. Vâng, càng nghĩ càng thấy thương cho số phận của những người phụ nữ quê mình. Có thời gian em cũng sẽ viết về một vài số phận bi thương mà em biết. Đến cuối đời mà họ còn gặp cảnh trớ trêu.
      Đọc câu chuyện của chị em thấy được một tình tiết hấp dẫn, có thể nói đó là tia sáng của cuộc đời. Tuy tình tiết ấy chỉ thoáng qua, nhưng em lại cảm nhận được hơi ấm và sức sống của tình yêu mạnh mẽ đến cỡ nào. Một người đàn ông Tây đã gặp tiếng sét ái tình với một người phụ nữ Việt chân chất, hiền lành. Họ không thể nói với nhau câu gì nhưng chỉ cần ánh mắt, nụ cười cũng khiến cho người đàn ông ấy say đắm đến nỗi ngỏ lời cầu hôn. Đối với cả hai người ấy hẳn đó phải là một tình yêu đẹp và đằm thắm lắm đó. Người phụ nữ tuy không đồng ý, nhưng sẽ mang theo trong tim mình một hơi ấm yêu thương và nghĩ rằng dù cuộc đời này, dù người chồng của chị ấy có phũ phàng, đày đọa chị ấy thì vẫn còn đó một người đàn ông ở phương trời xa kia biết yêu thương, trân trọng chị. Hình ảnh đó đối với em mang đậm tính nhân văn và đẹp đẽ. Khiến cho em tin rằng trên đời vẫn có tình yêu thật sự con người ta dành cho nhau bất chấp mọi rào cản khác biệt. Và trên hết là sự thấu hiểu trong tâm hồn chứ không phải là ngôn ngữ hay cử chỉ phi ngôn ngữ.

      Xóa
    3. Lily , quả thật em có cảm nhận thật đúng với những gì chị suy nghĩ khi kết thúc bài viết này , thế nhưng chị không thể nêu rõ sự suy nghĩ của mình về khía cạnh này một cách rõ ràng bởi lẽ cuộc sống có rất nhiều phức tạp mà con người chúng ta chỉ đứng ở một góc độ để cảm nhận và đánh giá sự việc mà thôi .

      Còn nói về tình yêu bất đồng ngôn ngữ quả là cũng có nhiều đó em ạ và quả thật một khi hai quả tim đã tìm được tiếng nói chung thì dù cho thế nào đi chăng nữa thì họ cũng sẽ vượt qua hàng rào cản trở về ngôn ngữ nhằm bảo vệ tình yêu của mình và không ngừng đấu tranh để được ở bên cạnh nhau mà thôi . Thế đấy em , nhưng nhờ vậy thì chúng ta mới thấu hiểu được đâu là tình yêu thật sự của hai người không cùng màu da , không cùng dân tộc , không cùng văn hóa và nhất là không cùng ngôn ngữ , phải không em ?

      Nói đến điều này làm chị nhớ đến một câu chuyện tình của một ông Tây cũng quen biết với một phụ nữ Việt của mình ở miền Tây Nam Bộ . Hai người đến với nhau bằng một tình yêu thật sự , thế nhưng chị ấy đã không thể nào theo chồng qua định cư ở nước Pháp này vì chị vốn dốt nát ( không biết đọc và biết viết ) nên không thể nào học ngoại ngữ được . Thế là ông Tây đã qua Việt Nam kết hôn cùng chị và ở lại sinh sống tại VN cùng với vợ mình ....thế đấy ! Em thấy không đó mới là một tình yêu thật sự vì ông Tây đã vượt qua hàng rào cản trở về ngôn ngữ để cùng được sống bên cạnh người mình yêu thương ...thật đáng kính trọng em nhỉ ...do đó , không có gì gọi là bế tắc , là tuyệt vọng trong cuộc sống cả , phải không Lily ?

      Xóa
    4. Vâng, chị ơi. Có những câu chuyện tình yêu thật cảm động và vô cùng sâu sắc như thế. Tình yêu là cái con người ta theo đuổi, mong muốn và tìm cách để được ở bên nhau yêu thương và chăm sóc cho nhau cho dù phải trải qua muôn vàn cay đắng, khổ cực. Đó mới là tình yêu khiến cho chúng ta trân trọng và ngưỡng mộ.

      Như trước đây em có đọc trên báo câu chuyện về cô gái người Nga theo chồng về Việt Nam bán bia hơi kiếm sống vậy. Nếu không vì tình yêu ai người ta lại dặm trường xa xứ, đến một đất nước nghèo nàn vất vả lao động kiếm sống như vậy. Tất cả chỉ vì người ta thực sự thương yêu chồng của mình và không rời xa dù chồng giàu sang hay nghèo khó.

      Hihi... em mong đợi một tình yêu đích thực như thế mà vẫn chưa thấy nè chị ui. Tìm đỏ con mắt rùi mà hổng thấy. Híc híc... chắc là kiếp trước vụng tu đó chị :)

      Xóa
  4. lần đầu đọc một entry thật nhiều chữ mà em đã đọc hết đó, càng đọc càng hấp dẫn qua tài viết lách của chị đó :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em nhiều Bố susu nhé . Chị thích viết bài lắm nhưng văn chương không có mà ý tưởng cũng có phần hạn chế nên cũng không mạnh dạn để viết mặc dù chị đã gặp nhiều trường hợp đáng thương tâm trong cuộc sống đó em ....nhưng thôi , kệ nghĩ sao viết vậy bởi lẽ ít nhất chị cũng có thể diễn đạt được sự suy nghĩ của mình về cuộc sống đương thời ...

      Xóa