Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Mùa thu và nỗi nhớ ....

Nghe điện thoại có tin nhắn reo bên phòng làm việc của ox , mình bật dậy thật nhanh và chạy qua mở ra xem . Nói thật mình rất sợ tin nhắn vào giữa khuya lắm vì chỉ có gia đình mình bên VN mới gởi thôi . Nỗi ám ảnh về ngày gia đình báo tin Ba mình mất luôn canh cánh trong lòng . Do đó hễ nhận tin giữa khuya như vậy là trái tìm mình như muốn vỡ tung vì vừa hồi hộp mà lại vừa lo lắng . Để rồi khi mở ra , ôi đó là tin nhắn của con gái mình . Coi vậy mình cũng lo lắm vì con bé ít khi nào nhắn tin như thế . Đến chừng biết được là con bé có gởi tin cho mình bên fb nên mình mới đỡ lo . Nhưng lúc đó trời vẫn chưa sáng do đó mình chỉ trả lời cho con bé an tâm là mình đã nhận được tin rồi và sáng mai sẽ vào fb đọc . Vậy mà đến sáng mở ra xem chỉ là tin nhắn cũ , nhưng mình đã trả lời cho con bé rồi cơ . Hỏng biết con bé có nhận được không ? Thế là mình lại nhắn tin trên đt cho con bé lần nữa ! Rồi gọi điện về nhưng chẳng ai bắt máy . Tật mình vậy đó ...lo lắm ! Thế là cái bụng không yên . Đi đứng không yên nên vừa chuẩn bị thức ăn trưa mà mình lại vừa tranh thủ gọi điện về cho bằng được . Cuối cùng mới biết là con bé đang ngủ . Có lẽ con bé quá mệt mỏi , thiếu ngủ vì thức khuya , dậy sớm để chuẩn bị bài . Nghe mà thương con gì đâu , nhất là mẹ Thanh lại nói con bé chẳng chịu ăn uống gì hết . Trời ơi ! Như vậy thì làm sao con bé có thể có sức khỏe tốt để học tập và nhất là cho kỳ thi học kỳ sắp đến ! Mình rất lo , nhưng ở bên đây thì mình chẳng làm được gì . Thôi thì cứ chạy vào fb nhắn tin và chỉ biết khuyên nhủ con gái mà thôi ...



Trong trang nhà của bé , nhìn  hình con gái đang mỉm cười xinh xắn với bạn thân mà mình vừa mừng vừa thương con hơn bao giờ hết ! Mừng vì được nhìn thấy con đã lớn hẳn và vẫn xinh xắn và thương vì không được ở bên cạnh con gái vào những thời điểm này . Nói đến đó thôi là mình đã thấy cay cay ở mắt rồi . Quả thật mình đã từng tự nhũ : phải can đảm và bình tĩnh hơn lúc nào hết ! Có bình tĩnh thì tinh thần mới được sáng suốt , trí tuệ mới được hanh thông để có thể tìm được những giải pháp tốt nhất cần phải làm lúc này để lo cho con . Đó là những gì mà  mình có thể làm để cho con gái cảm thấy rằng tuy không  bên cạnh bé , nhưng trái tim của mình  , tình yêu của  mình vẫn luôn dành cho con nhiều và nhiều hơn lúc nào hết ! 




Càng nghĩ đến con gái , càng nghĩ đến người mẹ già đang còn ở VN , lòng mình cảm thấy buồn và trống vắng hơn bao giờ hết ! Có những đêm mình đã trăn trở và không thể nào chợp mắt được . Những mơ ước vẫn còn đó và niềm tin vẫn còn đầy trong trái tim ! Mình đã cố gắng ru nhẹ nỗi buồn vào trong tiềm thức và can đảm vượt qua khỏi nỗi lo âu hiện tại để luôn sống trong niềm tin và hy vọng ...
....


Ngoài trời cơn giông mùa thu lại đến nữa rồi . Cái lạnh mùa đông lại bắt đầu ùa về , và lòng mình lại xốn xao,  ao ước có thể được nhìn thấy nụ cười của mẹ mình , được ôm lấy mẹ và ghì chặt lấy con gái mình vào lòng ....




Cũng như với tất cả những người thân yêu trong gia đình . Để rồi những kỷ niệm trong ngày đưa tiễn vợ chồng mình quay về Pháp lại trở về sao đầy ấp nỗi nhớ nhung ...


( Chuyến về thăm gia đình vào năm 2010 )


Và vào năm 2013 với lý do chuyến bay gặp sự cố ngay vào ngày cả nhà ra sân bay để tiễn vợ chồng mình nên cả nhà đã quên mất việc chụp hình lưu niệm . Riêng chúng mình đã phải lưu lại thêm 2 ngày ở khách sạn cùng cả đoàn . Rõ ràng chẳng đi đâu được vì không biết ngày giờ nào mới có chuyến bay . Thế là mọi người đều nằm ở khách sạn để chờ tin . Đến ngày cuối cùng khi rời khỏi VN  thì chỉ có gia đình của mẹ Tina , đứa em gái cùng cô cháu gái đến tiễn vợ chồng mình mà thôi ...



Và bây giờ mình đang háo hức trông đợi cái ngày sẽ được gặp lại gia đình sau 2 năm  . Mặc dù chỉ được 1 tháng thôi , thế nhưng với mình quả là vô cùng hạnh phúc . Cái hạnh phúc mà mình lúc nào cũng mong đợi ! Quả thật có sống xa gia đình thì  mới hiểu được gia đình rất quan trọng như thế nào ? Cái giá trị của sự quyết định sống tha phương một mình cô độc nó thấm thía biết ngần nào nữa cơ ! Thời gian sẽ qua nhanh thôi , rất nhanh để rồi mình lại sẽ được về sống trong vòng tay yêu thương của mẹ , của chị và ấm lòng với tình yêu của các em , các cháu và nhất là trong tình yêu của hai má con mình . Vâng , quả thật ngày đó sẽ không còn xa nữa ....





         


4 nhận xét:

  1. Em rất thích xem ảnh chị ạ. Nhất là những cái ảnh gia đình đông đông vui vui á. Nhìn ké thui mà cũng thấy sướng. Lâu lâu em về nội đã thấy chẳng muốn đi, nội đưa ra tận cửa, mấy cô đứng đăn dò mà...mún khóc. Huống chi chị ở xa , xa lắm mới có dịp về. Bịn rịn khỏi nói lun rùi chị hén.
    Tina lớn rùi, cô bé sẽ biết tự lo cho mình. Thậm chí, bé còn có thể làm tốt hơn những gì chị nghĩ nữa á. vì thương con quá, nên lúc nào chị cũng lo lắng, nghĩ ngợi nhiều quá... Chắc mọi việc sẽ ổn, không có gì đâu chị hén ! Chị khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc la 2tina và cả gia đình ở VN đều vui theo rùi. Hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em đã chia sẻ với chị những lời rất chân tình và vô cùng ấm áp Thùy nhé ! Chị rất vui khi đọc com của em bởi lẽ em vốn là một cô gái rất sâu sắc trong suy nghĩ và nhất là trong mối quan hệ giữa tình người với nhau . Có những lúc buồn nhất , lo lắng nhất lại được cô em bên cạnh chia sẻ thế này quả là lòng chị cảm thấy vui và đỡ buồn hơn .

      Chị cũng biết là Tina đã bắt đầu lớn rồi , thế nên con bé có thể tự lo cho mình được nhưng giá như có chị bên cạnh thì đó là niềm hạnh phúc vô biên đó Thùy ơi ....chỉ mong sao mọi việc sẽ ổn để niềm vui sẽ được trọn vẹn hơn em à .

      Vâng , quả thật chị đã phải rất buồn và đau lòng khi phải cất bước ra đi ...nhiều khi chị nghĩ khi về thì vui vì sẽ được gặp lại người thân của mình , nhưng nghĩ đến ngày quay về đây thì lòng đau như cắt nhất là chỉ còn lại vài ngày bên cạnh gia đình ...ôi ..cái cảm giác khó có thể diễn ta được lắm em à ! Thôi thì đó cũng là cuộc sống của mỗi người mà thôi , chỉ mong sao niềm vui và niềm hạnh phúc vẫn luôn có cho đến ngày ra đi thì lòng mới được yên tâm đó em ....

      Xóa
  2. Cảm giác chia xa rồi đoàn tụ . Cảm giác lo lắng, luôn hướng về người thân,gia đình ấy em cũng từng trải qua và có thể hiểu được những suy nghĩ trong chị. Nhưng đừng lo lắng quá chị nhé. Tất cả vẫn sẽ diễn ra như đời sống vốn có của nó. Chị giữ sức khoẻ và sống bình an là mọi người vui rồi. Mong mơ ước của chị sẽ thành toàn ngày gần đây.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em nhiều lắm Yên Vũ nhé ! Đời có lắm nỗi phức tạp , trái ngang nhưng chúng ta cũng phải vượt qua và sống bằng nghị lực và ý chí em ạ ...đoàn tụ rồi chia tay ...đúng như : " Cuộc vui nào rồi cũng phải có hồi kết thúc " , nhưng có lẽ có lâm vào hoàn cảnh như thế thì mới hiểu được giá trị của cuộc đoàn tụ như thế nào , phải không em ?

      Đừng lo cho chị , chị đã biết thế nào là giá trị của cuộc sống nên chị sẽ chắt chiu từng mơ ước của mình đến khi nào thành tựu mà thôi YV ạ ....

      Xóa