Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

Trại tiếp nhận vật nuôi bị từ bỏ và cún con Shih Tzu

Một ngày nọ  , tình cờ tôi đã được nghe thông báo về cước phí đóng phạt và mức án dành cho những người đã bỏ rơi các thú nuôi của mình trên TV . Có thể điều này tôi đã biết từ khi mới qua bên đây khi chúng tôi đã mua một cún con về nuôi vào năm 2008 . Nhưng lúc đó tôi không quan tâm nhiều lắm về mức phạt và mức án  , mãi đến bây giờ  nghe luật đã ban trên đài tôi mới giật mình và hỏi OX tôi rất kỹ về điều này .



Và nhờ thế tôi mới biết được có một trại tiếp nhận các thú nuôi khi chủ của chúng không muốn tiếp tục nuôi chúng nữa . Vốn có tính tò mò nên nhân dịp đi Nantes để mua thức ăn ở tiệm người Việt , chúng tôi đã ghé qua trại tiếp nhận này vào một buổi trưa.



Khuôn viên trại tương đối rộng lớn và có nhiều chuồng trại riêng biệt cho chó và mèo : những vật nuôi đáng thương đã bị chủ từ bỏ và đem vào trại này với nhiều lý do và hoàn cảnh khác nhau .Ngoài chúng tôi ra cũng còn nhiều người đến đó nữa . Tôi không biết họ đến để tham quan như chúng tôi hay có nhã ý muốn xin vật về nuôi ? Khi đi ngang qua văn phòng  , tôi thấy có nhiều người đang tiếp chuyện với nhân viên ở đó . Rồi nhiều người đang dắt chó đi dạo vòng quanh , tôi nghĩ có lẽ những người này đang thử tìm hiểu những chú chó mà họ muốn nhận về nhà để nuôi . 


Mặc dù trời nóng bức như thếchúng tôi cũng tranh thủ đánh một vòng  đi tham quan trại . Những hành lang trông thật buồn thảm với các cún đã hoàn toàn mất sự tự do , mất đi những ngày tháng êm đềm được cưng chiều bên ông bà chủ .





Rõ vừa mới đến nơi là chúng đã sủa inh trời .Cứ nhìn thấy chúng sủa vang lại vừa chồm người nhìn ra ngoài , tôi thấy thương chúng gì đâu há .





 Chuồng trại ớ đây rất sạch sẽ . Mỗi chuồng có hai cún và có ghi chú về lai lịch của chúng rất rõ ràng . 




















Riêng hai cún to con vạm vỡ và đẹp chai này coi vậy chứ nhát lắm vì  vừa thấy chúng tôi đến là hai chú thụt lùi lại trông có vẻ sợ hãi . 





Về thủ tục xin nuôi thì họ chỉ chi trả tùy theo tuổi của vật nuôi , nhưng quan trọng là nhân viên ở trại sẽ đến nhà của người xin nuôi xem xét trước khi họ quyết định cho , cũng như nếu như người chủ bỏ vật nuôi ở ngoài đường thì sẽ bị nộp phạt 30.000 euros và bị kết án là 2 năm tù giam . 

Trong khi ở bên Việt Nam thì người ta lại ăn thịt chó , mới đây tôi đọc tin trên mạng biết được là họ lại ăn thịt mèo và thậm chí kinh doanh nữa chứ . Tội quá đi thôi ! Thật tình tôi không hiểu nỗi vì sao họ lại làm thế . Riêng dân Tây bên đây , họ có xem những bài phóng sự nói về việc ăn thịt chó , mèo ở bên Việt Nam và tất nhiên là họ không đồng ý rồi bởi lẽ bên đây họ rất cưng yêu các thú cưng này và có luật lệ rõ ràng về các vật nuôi .Khi mới vừa được sinh ra , thậm chí chúng cũng sẽ có giấy khai sinh như trẻ sơ sinh vậy đó .


Cún Dona nhà tôi



Giấy khai sinh của cún Dona



Nói như thế thì không hẳn tất cả các cún khi được sinh ra là đều phải bắt buộc có giấy khai sinh cả đâu vì có khi người tìm mua cún thì họ yêu cầu phải có giấy tờ để xác nhận giống của cún  . Chính vì vậy , những cún này giá đắt nhiều hơn so với cún không có giấy tờ. Mà như vậy thì không sure về giống của chúng chút nào ! Buồn cười nhất là trong khai sinh ghi rất rõ tên cha mẹ nó , rồi đến tên của ông bà ngoại ( nội ) , rồi đến tên của ông bà cố ngoại ( nội ) của nó nữa cơ .



Bên cạnh đó cún cũng còn có thẻ khám sức khỏe định kỳ nữa đó nha ( đây là quy định bắt buộc ) và trên vành tai của chúng hay chúng sẽ được tiêm chủng vào trên lưng một con số quy định  ! Với con số này , nếu chúng bị bắt cóc hay  bị thất lạc thì rất dễ bị phát hiện hoặc dễ dàng tìm ra được chủ của chúng trong trường hợp chúng bi bệnh hoặc đến thời hạn phải đưa chúng đi tiêm ngừa ! 

Hơn nữa với thẻ này , ngoài việc nhận được giấy hẹn để đưa cún đến tiêm vacin hoặc khám sức khỏe định kỳ , nếu vì công việc mà quên mất ngày đưa chúng đi khám sức khỏe hoặc tiêm chủng thì chúng tôi cũng sẽ nhận được giấy nhắc nhở .



Nhắc đến việc này tôi mới nhớ ra câu chuyện cách đây có lẽ đã hơn 3 năm rồi thì phải . Tôi vốn rất tin vào những chuyện mà theo tôi không phải là mê tín đâu nhé . Với câu : " Chó vào nhà thì mang điều hên  , còn mèo đến nhà thì mang điều xui xẻo " , hỏng biết bà con có tin hông , chứ tôi thì tin lắm ! Thế nên lúc nào tôi cũng kiêng kỵ về vấn đề này .



Câu chuyện như thế này vào một buổi trưa nọ , vừa mở cửa ra tôi đã thấy một chú mèo con đang chờ chực ngay cửa chính nhà mình . Hốt hoảng tôi gọi OX ra xem thì nhanh như cắt chú ta đã thò đầu vào nhà  , thế là tôi rinh chú ta ra ngay . Mèo của ai thế nhỉ ? Sao lại lang thang thế này , nhưng lại là mèo con đó nhé . Chú trông dễ thương lắm , nhưng ước gì là chó con thì tôi sẽ nhận ngay thôi ! Đằng này là mèo thì không được rồi ! Do đó , tôi  cùng OX đã ôm chú ta thả bộ thật xa cách nhà có lẽ hơn 300m .Vậy chứ , đến chừng mở cửa sau nhà thì cũng lại là chú ta nữa . Chú đang ngồi chực chờ trước cửa ! Thấy thương lắm , nhưng tôi không thể ! Thật ra , tôi  không hiểu  nỗi vì nhiều nhà san sát bên cạnh nhà tôi  , rồi nhiều nhà đối diện nữa cơ .Ấy thế tại sao chú ta lại không vào nhà họ mà lại cứ canh me để vào nhà của tôi  ? 



Thế là cả buổi trưa hôm đó vợ chồng tôi hổng dám bước ra ngoài vì sợ vừa hé cửa , chú mèo sẽ lẻn vào nhà ! Mãi đến tối , tôi cùng OX đưa chú đến một khu chung cư mới xây thật xa nhà với niềm hy vọng sẽ có người giàu và tốt bụng sẽ nuôi chú  ! Nói thật chú mèo không phải là của chúng tôi , vậy chứ khi đem chú đi , tôi cảm thấy vừa  buồn mà vừa lo sợ : sợ bị hiểu lầm lắm ! Nếu có ai bắt gặp thì tiêu ngay thôi vì họ sẽ nghĩ là chúng tôi bỏ rơi vật nuôi của mình ! 

Lúc đó là đã hơn 10h đêm rồi . Sau khi đến nơi , OX tôi dừng xe bên đường và tôi đã thả chú xuống lề đường . Vậy chứ trên đường về nhà , tôi run ơi là run ! Trời đất ! Có phải phiền phức không nhỉ ? Mèo của ai khi không lại đến nhà mình để mình phải chịu lo lắng thế ...huhu ...

Đến ngày hôm sau khi đến nhà bố chồng tôi để ăn tối , trong bữa ăn , ông cụ đă kể lại một câu chuyện làm vợ chồng tôi phải giật mình . Ông kể sáng hôm qua trên đường đi chợ về , khi đến bồn binh gần con đường rẻ vào nhà tôi , ông đã trông thấy một chiếc xe tấp vào lề và một phụ nữ đã thả khoảng 3 chú mèo con xuống lề đường . 



Thế là ông đã nhớ số xe và đã ghi lại trên giấy . Ông dự định sẽ báo địa phương vì người phụ nữ này đã bỏ rơi các chú mèo của mình ở ngoài đường . Ông nói chắc chắn bà ấy là chủ của chúng vì có đến 3 chú đó cơ ! Đến lúc đó , tôi đã hiểu vì sao chú mèo con kia lại xuất hiện ở nhà tôi . Nhưng từ ngoài đường chính vào nhà tôi xa lắm , tại sao chú ta lại có thể đi xa như  thế nhỉ ? Mà nhiều nhà ở gần lộ chính nữa cơ , sao chú ta không ghé vào mà lại chọn nhà tôi ? 

Thế là chúng tôi thuật lại cho ông cụ nghe về chú mèo ngày hôm qua . Bố chồng tôi cười và nói hai đứa ngốc ngếch sao không đem giao cho địa phương ? Thế là cả hai mới mở xòe đôi mắt " ngốc " ra và há cái mồm " ngu " ra nữa chứ !!! Hihi , thôi chuyện cũng đã qua rồi . Chắc chú mèo con kia đã êm ấm ở một ngôi nhà nào rồi đó ! 

Trưa ngày hôm sau , chúng tôi lại mần mò đến khu đã thả chú mèo con đêm nào . Chạy lòng vòng với niềm hy vọng được gặp lại chú và kìa rồi : một cô bé đang ôm một chú mèo con giống hệt chú mèo hôm trước . Trông cô bé rất vui với nụ cười hớn hở . Không hiểu sao , lúc đó tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng gi đâu ấy ...



Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất trong câu chuyện này là không bao lâu sau đó , vợ chồng tôi đã có một cuộc " khẩu chiến " kịch liệt và tưởng chừng như " đường ai nấy đi " rùi đó . Giờ nghĩ lại tôi thấy câu nói " Chó vào nhà thì hên mà mèo đến nhà là xui xẻo " thật đúng vô cùng ! May là hỏng giữ nó chứ giữ nó lại trong nhà để nuôi ....chắc giờ này tui được tung tăng rùi ...hihi ...hỏng biết có nên buồn hay vui không nữa ?

Giờ tôi xin trở lại câu chuyện ở trại nuôi này nữa nhé . Trong quá trình đi tham quan trại , tôi đã phải đứng tần ngần trước  một cún con chỉ mới được 18 tháng . Thấy cưng quá  , tôi ngồi xuống và chú đã chạy đến liếm vào tay tôi ...ôi ..chó cưng thế sao người ta lại không nuôi nó nữa nhỉ ? Nhất là nó còn rất nhỏ cơ ? 



 Tên của chú là Shih Tzu . Đó là giống chó Trung Quốc.  Nhìn cún thật dễ thương . Nói thật lúc đó tôi có ý định xin chú về nuôi , nhưng OX tôi đã bác ý kiến này . Anh ấy nói nhà đã có cún Dona rồi , nếu tôi muốn có thêm cún nữa thì anh ấy sẽ mua giống chó của Anh về nuôi , nhưng là chó mới đẻ  . Tôi chỉ biết tiu ngĩu bước đi . Lòng nghe buồn vô cùng ! Thương cún quá . Tôi nghĩ nếu tôi sống một mình  , nhất định tôi sẽ xin cún về nuôi rồi đó ! 

Và hôm nay thấy tôi ngồi chỉnh lại bài viết ( entry này tôi đã viết mấy ngày nay rồi nhưng chưa post lên ) , anh ấy hiểu ý và mở trang web ra xem coi chú chó đáng thương đó có ai xin về nuôi chưa , nhưng cún vẫn còn ở đó . Öi ...ước gì ..ước gì OX tôi đồng ý nhận nuôi cún nhỉ ...

         





12 nhận xét:

  1. Đọc đoạn anh chị mang mèo hoang thả mà...như mình.... đi ăn trộm, sợ ai thấy, em mắc cười ghê. Bên ấy hay quá chị hén.
    Chị ơi, hôm nọ em xem 1 cái clip nta bơm thức ăn cho chó ở các chỗ thu gom chó ở Viet nam, em ngồi mà ngực như có ai siết đến nghẹn. Chị coi chó họ nhốt trong lồng, xong muốn bơm thưc ăn vào cho tăng trọng, họ dùng cái giống như cái kiềm khổng lồ, kẹp chặt cồ chó, lôi ra, rồi thức ăn ( toàn đồ oi thiu dơ bẩn ) họ chứa trong cái bồn to to, rồi dùng ống bơm, bơm thẳng vào miệng con chó đang giẫy giụa cho tới căng thì thôi, xong họ thả nó vào lồng . Có con vừa thả ra, nó nôn thốc nôn tháo. Trời ơi ! Em không thể chịu nỗi và xem tiếp đc. Nó cũng biết đau mà. Nhìn gương mặt, ánh mắt hoảng sợ... nó ám ảnh em chị ơi. Con người ác chi mà ác quá.
    Thui, anh khuyên chị đừng nuôi chắc sợ chị cực. Chẳng may nó bịnh chết thì buồn lắm. Nhà em mới bị nta thuốc chết 1 con nè. Nhốt trong sân mà tụi nó cũng quăng bả thuốc định câu ra. Con chó khôn, trước khi chết lếch vô đc tới cửa phòng em, khều cửa, tru một tiếng, em ra, thì... nó đi chị ạ. Nhóc em khóc quá chừng, cứ ngồi cạnh xác con chó , nói : " nó bạn con mà, nó chết, nó có 1 mình, mẹ cho con ngồi chơi dí nó chút để nó buồn. Chút mẹ chôn nó rồi con hổng đc thấy nó nữa...". Nghe mà đứt ruột lun chị ơi..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh ...bên đây thậm chí em mà đánh đập vật nuôi thì cũng sẽ bị ở tù và nộp phạt nữa đó em ạ . Thế nên đọc câu chuyện em mô tả , thấy thương các chú chó quá đi thôi !!! Sao con người lại có tâm địa thật độc ác như thế nhỉ ? Chị nghĩ mỗi con người và vật đều có một số phận và nhất là tất cả chẳng qua là do NGHIỆP mà ra . Đồng thời cũng mang kiếp cầm thú vậy chứ chúng đều có số phận khác nhau : nếu NGHIỆP nhẹ thì được sinh ra ở đất nước văn minh rồi được hưởng quyền lợi như con người . Còn tạo NGHIỆP ác thì lại sinh vào những nước nghèo và phả ibị đánh đập và còn bị ăn thịt nữa !!! Nghĩ đến đó thôi là đã thấy buồn và tủi rồi ....Những Clip đó nếu dân Tây xem được thì họ sẽ rất bất bình ...nhưng biết làm gì được bởi lẽ nền văn hóa và phong tục ở mỗi nước đều khác nhau . Chỉ tội và thương cho những vật nuôi vô phước mà thôi ....

      Nghe em kể về cún nhà em ! Tội quá ...nếu cún của chị mà gặp hoàn cảnh như thế ..chắc chị sẽ không kiểm được sự xúc động đâu . Chị nhớ lúc còn nhỏ : ba mẹ chị có nuôi heo nái và nó sinh ra cũng được vài chú heo con trông đáng yêu lắm , nhưng chẳng hiểu sao một chú lại chết . Thế là chị đã ôm chú và khóc tức tưởi . Cuối cùng chị đã đem chôn chú ở sau vườn và cũng làm mô đất thật cao giống như ngôi mộ ....rồi thỉnh thoảng chị cũng ra vườn thăm chú ...giờ nhắc lại chị cũng còn nhớ mồn một ...

      Thế đến bây giờ em không có ý định kiếm mua cún khác về nuôi sao ? Thấy thương con trai em quá ! Trẻ con rất thích nuôi thú cưng ...và chúng xem những vật nuôi đó như là bạn của mình vậy ...con gái chị 12 tuổi rồi vậy chứ cũng hay hỏi chị về cún Dona nhà chị ở bên đây lắm ...cũng may con bé cũng có một chú mèo bên cạnh nên cũng đỡ buồn phần nào ...

      Xóa
    2. Nhà em có ba con, nên vẫn còn 2 con chị ui. Có con chó chạy ra chạy vô lăng quăng trong nhà cũng đỡ buồn chị hén.

      Xóa
    3. Uh , đúng thế đó em . Đi đâu về đến nhà thấy nó lấn quấn và vẫy đuôi mừng ...thiệt là vui em hén ? Như vậy là em cũng thích nuôi thú cưng đó chứ ? Hai chú ...wow ...chăn cũng chăm lắm đó nhen ....hihi ...

      Xóa
  2. Chỉ nhìn qua là thấy động vật bị bỏ rơi ở bên đó sướng hơn người bị bỏ rơi ở VN nhiều lắm à. Đầy trẻ em, người già của VN bị bỏ rơi nhiều khi phải lang thang không nhà, không cửa. Còn những người bỏ rơi ấy có bị tội gì đâu.
    Nhìn Dona nhà nàng xinh xinh ghê nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , nàng nói đúng đó YV ạ . Khi mình nghe qua luật lệ và vì đã có nuôi một cún nên mình rất hiểu điều này . Chính vì vậy lắm khi mình đã nghĩ đến số phận của những người nghèo ở đất nước mình ...càng nghĩ mình càng thấy thương người dân của mình nhiều lắm . Thật ra , ở đâu cũng vậy : người nghèo lúc nào cũng mang số phận hẩm hiu cả . Không cần nói đâu xa ngay ở đất nước này cũng vậy , mặc dù họ sẽ không có khả năng để mua những thức ăn ngon như thịt bít -tết mà vật nuôi của nhà giàu được ăn dặm thỏa thích ( vì vật nuôi bên đây đều có thức ăn riêng của chúng ) ...nhưng người nghèo bên đây hơn người nghèo ở đất nước mình là họ vẫn được chính phủ trợ cấp tiền hàng tháng , nhà ở miễn phí , không đóng thuế má gì hết và con cái đến trường được miễn phí ( tất cả trẻ em bên đây : giàu, nghèo gì cũng được miễn phí hết ) ...bệnh hoạn thì được điều trị miễn phí ở bệnh viện . Khi bị bệnh đến bs khám , nàng chi trả 23 euros thì ba ngày sau nàng sẽ được nhận lại trong tài khoản của mình ( vì công ty bảo hiểm và bảo hiểm xã hội đã chi trả cho nàng ) sau đó nàng chỉ cần cầm toa thuốc đến nhà thuốc để lãnh thuốc về uống mà thôi ...không chi trả gì hết !! Người già neo đơn thì được chính phủ nuôi và đến khi mãn phần thì chính phủ cũng lo cho họ cả . Thế nên nói tóm lại , ở những nước văn minh , có điều kiện sống tốt thì nhân quyền rất cao kể cả vật nuôi cũng vậy ...trong khi ở nước mình , người nghèo không có tiền để mua cái ăn , cái mặc ..;bệnh thì không có tiền để vào bệnh viện điều trị ..để rồi cuối cùng phải nằm chết bên lề đường hoặc một xó nào đó ....thương quá ...càng nghĩ càng tủi cho người dân của mình ...

      Cún Dona nhà mình là giống chó của Pháp . Năm nay cún được 6 tuổi rồi YV ạ . Cún có baby một lần rồi . Sau đó vợ chồng mình không muốn cún đẻ nữa vì tội cho cún và cực cho mình ....hihi ...nhà nàng không có cún nào hả YV ?

      Xóa
  3. Tây thế, còn ở VN thì vào quán "cầy tơ 7 món" tuốt rồi NgangTuyet!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , bởi vậy dân Tây họ nói hỏng hiểu nổi sao dân mình lại ăn thịt chó được nhỉ ? Họ đã dừng lại trước cửa hàng bán thịt chó ...rồi chụp hình , quay phim khi họ đi du lịch ở VN .....với họ đầy ngạc nhiên và ...khiếp ..nữa đó !!!

      Xóa
  4. Vật nuôi cũng có tâm hồn mà -Nhưng người Việt ta đâu có nghĩ vậy chứ -
    Chúc ngày mới vui vẻ nhe em -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , cảm ơn anh nhiều lắm nhé . Bởi vậy xét cho cùng vật nuôi ở bên mình tội nghiệp quá anh nhỉ ?

      Xóa
  5. Người ta dân chủ cả với chó mèo, có trích ngang rất cẩn thận và đầy đủ với các chú chó chú mèo được sinh ra trên đời. Người Pháp không theo đạo Phật nhưng họ lại làm theo lời Phật dạy.

    Bên ta ăn thịt chó thì đã đành. Đối với mạng người, người ta chẳng coi ra gì. Trong Cải cách ruộng đất tòa án xử "địa chủ" là bần cố nông nhiều người chưa biết chữ. Khi tuyên điều 6 khoản 3 là bắn, không được nói lời phân trần
    Nhưng được tòa án nông dân xử là còn may. Nhà văn rất tài hoa Bùi Ngọc Tấn tự nhiên bị tống giam 5 năm không qua xét xử. Hỏi thì họ bảo ông không bị tù mà được cải tạo !!!!!!! Sau khi ra tù ông Tấn viết chuyện kể năm 2000 được in 10 lần bên Mỹ, in ở đức, ở Pháp. Mới đây tiểu thuyết Biển cả và chim bói cá của ông được Pháp trao thưởng, Bút kí Rừng xưa xanh lá được giải Hội nhà văn VN
    Bu dài dòng chút xíu để thấy người Pháp văn minh và nhân bản lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , ngẫm nghĩ mà cũng thấy buồn vì một đất nước có nền dân chủ cao thì quyền lợi của con người mới được bình đẳng và có giá trị . Ngay cả loài động vật , chúng cũng có quyền dân chủ ngang tầm với con người và chúng đã được bảo vệ để được sinh tồn như con người .

      Anh Bu biết không , trên núi loài chó sói thường xuyên ăn thịt cừu hoặc dê , rồi ngoài biển cả thì cá mập ăn thịt người ...nhưng con người lại bị cấm là không được giết hại chúng vì họ sợ chúng sẽ bị tuyệt chủng . Nghĩ cũng hay ...khác với đất nước của mình . Thế nên nhà văn mà anh đã nêu ở trên , quả thật đáng buồn cho ông ấy đối với VN và rất kinh phục về tài năng của ông dưới con mắt của những người nước ngoài ...xét cho cùng , một đất nước có nền dân chủ cao thì người dân sẽ cảm thấy sống thoải mái hơn vì họ có thể nói lên được tâm tư , nguyện vọng và suy nghĩ của mình .....

      Xóa