Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Mùa Vu Lan và Mẹ tôi

Thế là mùa Vu Lan đã qua ở đất nước của tôi  ! Một mùa Vu Lan báo hiếu dành cho những người con Phật và cho tất cả những tấm lòng hiếu đễ của con cái đối với hai bậc sinh thành của mình . Có lẽ hòa vào không khí đón chào ngày Lễ trọng đại đó là những nỗi lo âu khôn xiết của tôi bởi lẽ mẹ của tôi đã lâm bệnh và hiện giờ  người vẫn còn đang nằm điều trị trong bệnh viện . 



Tôi xót xa lắm . Lòng cứ bồn chồn lo lắng khôn nguôi nên hàng ngày tôi đều gọi điện về VN để thăm hỏi bệnh tình của mẹ như thế nào ? Hàng ngày tôi thường thắp hương cầu xin Đức Phật và Phật Mẹ gia hộ cho mẹ tôi mau chóng khỏi bệnh : đó là tất cả những gì mà tôi có thể làm được cho mẹ tôi ! Nhưng có lẽ điều mà tôi cứ mãi dằn dặt và đau khổ khôn nguôi là đã không được ở bên cạnh mẹ để chăm sóc cho người ...



 
 Có chồng xa , tôi nghĩ đó cũng là một điều sai lầm trong sự lựa chọn của mình . Nhiều đêm tôi đã phải trằn trọc thâu canh . Nỗi lo lắng đã làm cho tôi đâm ra lạnh lùng , khó chịu với những người chung quanh , nhưng cũng may OX tôi đã kịp thời hiểu ra điều đó mặc dù thỉnh thoảng anh ấy cũng đã có những biểu hiện " quá đáng " vì thấy tôi cứ ủ rũ và lo lắng không thôi . Tôi không biết phải nói gì đây vì người cha thân yêu của tôi đã đi xa rồi , giờ chúng tôi chỉ còn lại mỗi mình mẹ  ! Cái " Phước " tôi đã không tạo được và chữ " Hiếu " tôi cũng không làm tròn đối với hai đấng sinh thành của mình  ! Nước mắt nào có thể làm cho tôi nguôi ngoai được nỗi buồn của tôi  ! Tôi muốn trở về bên mẹ để được ôm lấy mẹ và nói với mẹ rằng " Con yêu mẹ lắm mẹ ơi ...! " . Những giọt nước mắt hối hận cứ lăn dài trên má thâu canh . Một quyết định sai lầm sẽ làm cho lương tâm bị cắn rứt mãi không thôi  ! Nhất là khi đã mất đi một đấng sinh thành rồi , lúc đó tôi mới cảm nhận được sự mất mát đó vô cùng lớn lao và không có gì có thể bù đắp được ! Giờ chỉ còn lại mẹ , tôi chỉ mong sao mẹ tôi sẽ được khỏe mãi và sống mãi cùng với chị em tôi và các cháu của tôi trên cõi đời này ....





Mẹ đi lễ Phật cùng với em gái của tôi ở chùa tại Campuchia 



Đón xuân Giáp Ngọ 2014  



Mẹ đi chơi ở Thái Lan 


Mẹ đi chơi ở Singapore  




Mẹ đi chơi ở Đà Lạt  



Tôi còn nhớ cách đây 10 ngày , khi tôi gọi điện về thăm mẹ , lời đầu tiên khi nghe giọng tôi trên điện thoại mẹ tôi đã hỏi ngay : " Con bị bệnh hả Oanh ? Con bị bệnh sao mà giọng con nghe khàn khàn vậy ? " . Tôi nghe mà đau thót cả tim . Ôi !Tình mẹ bao la như thế . Tôi thật hạnh phúc khi có được một người mẹ như thế , tôi yêu mẹ lắm . Chỉ cần nghe giọng nói thôi mà mẹ đã biết được con gái của mẹ như thế nào rồi , vậy mà chỉ được vài ngày sau là mẹ tôi đã bị ngã bệnh . Tôi đã bị ốm suốt trong thời gian mẹ bị ốm . Mãi đến khi tôi vừa  bớt bệnh thì tôi đã vội vã gọi điện về thăm mẹ , nhưng hỡi ôi ! Mẹ tôi đã ngã bệnh nặng được 1 tuần  rồi   . Trái tim tôi nghe đau nhói  khi cháu trai tôi trả lời : " Bà ngoại bị bệnh ! " . Tôi như chết lặng đi . Tôi không biết tôi đã hỏi gì với đứa cháu của mình nữa , mà tôi chỉ nhớ là tay tôi run lật bật . Tôi đã không kiềm được nước mắt , giọng nói của tôi lạc đi và nghẹn lại khi nghe chị tôi kể về căn bệnh của mẹ . Tôi đã bật khóc , khóc trong sự đau xót , trong sự lo âu . Mẹ tôi bị ốm đã 1 tuần rồi vậy mà tôi không hề hay biết !


Và suốt đêm đó tôi đã không thể nào ngủ được . Trằn trọc năm canh với tâm trạng bồn chồn . Tôi chỉ mong trời vừa rạng sáng để tôi sẽ gọi điện về hỏi thăm tin về mẹ . Và rồi tôi đã biết mẹ đã được chị và các em tôi đưa vào bệnh viện . Tôi lại hỏi dồn dập về mẹ với nỗi lo lắng khôn xiết . Ngày hôm sau tôi đã biết được mẹ đã đỡ hơn một chút so với ở nhà ! Thương mẹ lắm , tôi không biết gì hơn là cầu xin cho mẹ được khỏe trở lại . Từng tiếng chuông đổ theo từng tiếng thổn thức của tôi , tôi đã cầu nguyện , cầu nguyện với cả tấm lòng của tôi hướng về mẹ  . Tôi không nghĩ gì về đến tôi . Tôi sẵn sàng cầu xin cho mẹ tôi với bất cứ điều gì mà tôi có thể làm được cho mẹ : chỉ mong sao mẹ được khỏe trở lại mà thôi ....



Và rồi ngày hôm qua , tôi được biết là mẹ tôi đã đỡ hơn nhiều . Mẹ có thể ngồi dậy một mình và ăn được chút ít cháo . Tôi nghe chị tôi nói lại là mẹ thèm cơm lắm . Nghe mà thương mẹ gì đâu . Tôi nghĩ đó cũng là dấu hiệu tốt về sức khỏe của mẹ  , thế nên tôi rất mừng và an tâm phần nào . Bây giờ  tôi ngồi đây với những dòng tâm sự viết về mẹ tôi trong những ngày này , những ngày mà mẹ tôi đang chống chọi lại cơn bệnh của mình . Với lòng thành tâm , tôi chỉ  biết cầu nguyện và cầu nguyện cho mẹ tôi sớm được hồi phục sức khỏe trở lại....


Đêm nay tôi đã khóc thật nhiều vì tôi nhớ mẹ tôi lắm . Nỗi nhớ thương và nỗi lo sợ : sao lúc nào cũng canh cánh trong tôi . Từng lời nhạc nói về mẹ là từng nỗi đau quặn thắt trong tôi : 

" Mẹ thương con như suối nguồn 
Vẫn tuôn trào bể rộng xôn xa
Mẹ thương con  , thương sớm chiều
Gánh canh cò chở nặng thương yêu
Mẹ lặn lội âm  thầm , mẹ  cặm cụi ngọn rau
Mẹ thương con như biển rộng 
Đến khi nào biển cạn con ơi
Mẹ thương con , thương suốt đời
Suốt một đời khổ nhọc sơn khê
Vì bầu trời của mẹ là nụ cười của con ..." 



         

6 nhận xét:

  1. Mẹ ăn cơm lại được là khỏe lại rồi đó chị, chị đừng lo lắng quá, vì giờ có lo, có sợ, có thế nào đi nữa cũng không giải quyết được gì , chị ở xa, không thể lo được hết mọi việc, chị nhà buồn phiền nhiều quá, ảnh hưởng tới cuộc sống riêng. Mà em tin chắc, mẹ chị, cũng chỉ muốn thấy chị vui, chị khỏe mạnh ở xa, chứ không muốn thấy chị vì mẹ mà buồn , mà lo nhiều như vậy đâu.
    Mẹ chị chắc trạc tuổi với bà nội em rồi. Em cũng như chị, cứ lo sợ cái ngày rồi sẽ đến. giờ chỉ biết làm hết khả năng của mình để khi mẹ chị, hay nội em được vui trong những ngày còn sống thôi chị hén. Lấy chồng xa, Cái duyên nó vậy mà, sao cãi duyên số được. Chị đừng buồn nữa nghen chị iu. Cầu cho mẹ mau chóng khỏi bịnh hẳn, dìa nhà với con cháu chị hén !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em của chị nhiều lắm ! Vâng , niềm vui của chị bây giờ là mẹ của chị được khỏe trở lại và trở về nhà ...vẫn biết rằng ai cũng có số phận cả ..muốn thay đổi cũng không được , nhưng với hai đấng sinh thành của mình khi đến tuổi về chiều và bị ốm đau thì niềm hạnh phúc của họ là được con cái ở bên cạnh để chăm sóc ...nhưng chị đã không có được cái phước duyên được chăm sóc cho cha mẹ mình ...nghĩ đến đó thôi , chị buồn lắm em à vì mình đã không được trả hiếu cho người ..kiếp sau chắc chị sẽ có cuộc đời không được may mắn ...thôi ...cái gì cũng là nghiệp cả em à ..giờ cầu nguyện và lo được gì cho mẹ thì chị sẽ cố gắng làm tròn để lương tâm mình không bị day dứt và đau khổ ....

      Mẹ chị năm nay được 75 tuổi rồi đó Thùy ạ ...thấy dân Tây bên đây sống thọ hơn 80 mà chị thương ba chị vô cùng vì người mất quá sớm ...bên chị Chùa sẽ tổ chức Lễ Vu Lan vào ngày 24/8 này ...thế nên vào ngày ấy là ngày mà chị sẽ buồn nhất vì sẽ nhớ đến ba của mình nhiều hơn ...nhưng biết làm gì hơn là cầu siêu cho ba và cầu an cho mẹ được nhanh chóng bình phục ....

      Xóa
  2. Nhìn tóc mẹ bạc phau mà lòng không khỏi chùng xuống nàng ơi. Mẹ mình tóc cũng ngày thêm bạc, sức khỏe ngày một yếu đi. Thôi thì cứ cố gắng để mẹ được vui nàng ạ. Nàng đừng lo lắng quá, cứ không ngủ được vì lo nghĩ rồi đổ bệnh ra, lúc đó mẹ nàng lại phải lo ngược lại cho nàng đấy. Thật ra, nước mắt chảy xuôi nên những người mẹ thường chẳng bao giờ trách cứ con mình không ở cạnh, chăm lo cho mình. Họ chỉ mong mỏi làm sao các con của mình có được một cuộc sống an lành, hạnh phúc là họ vui rồi. Duyên phận vợ chồng của nàng ở nơi xa ấy nên nàng phải chấp nhận và đừng cảm thấy dằn vặt vì điều đó nàng ạ. Người mẹ nào chẳng muốn con mình thành gia, lập thất. Nếu nàng cứ một mình lẻ bóng thì dù có quanh quẩn bên mẹ để chăm sóc, nâng giấc chắc gì lòng mẹ nàng đã an. Cứ mong sao mẹ nàng thật khỏe lại, sống vui với con cháu. Sang năm nàng lại được về thăm mẹ và gia đình rồi mà. Hãy vui lên mới phải chứ. Một mùa vu lan ý nghĩa vẫn ở trong tim mình cơ mà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn nàng đã chia sẻ với mình YV nhé ! Vâng , niềm vui của cha mẹ là được nhìn thấy con cái được trưởng thành , rồi sau đó người lại lo cho các con được có đôi , có cặp ..rồi tình yêu của cha mẹ lại không dừng lại ở đó mà lại tiếp tục lộo lắng sợ các con không được hạnh phúc ...tình cha mẹ thật bao la ...không có bài hát hay bài thơ nào có thể diễn đạt hết được !

      Mình cũng biết điều đó YV ơi ...năm sau mình sẽ được về thăm mẹ , thăm con gái và thăm gia đình ...thế nhưng nỗi lo âu cho bệnh tình của mẹ sao vẫn nặng trĩu trong lòng ! Mình thèm gọi điện về nữa , nhưng chị của mình đã trấn an mình đừng lo lắng gì vì đã có các em của mình lo cho mẹ rồi ...vậy chứ ...tâm không yên YV à ...

      Thế nên giờ đây mình chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện để mẹ được nhanh chóng được khỏe trở lại ...có như thế thì mình mới yên tâm nàng ạ ...nhìn thấy ba chồng mình và những người cao tuổi ở đây có tuổi thọ cao mà mình càng thương ba mẹ mình nhiều hơn nữa ...nàng cũng đã mất người cha thân yêu rồi , nên hai chị em mình rất thấm thía nỗi mất mát đó như thế nào ! Giờ chỉ còn lại mẹ , nàng hãy cố gắng chăm sóc người YV nhé ...vì đến một lúc nào đó , khi nàng đã không còn được ở bên cạnh người ...và nếu có chồng xa như mình ....có thể đến lúc đó nàng sẽ hiểu tâm trạng của mình nhiều hơn ...điều gì cũng có khả năng xảy ra trong cuộc đời này ...thế nên chúng ta chỉ biết chấp nhận mà không thể nào thay đổi được ....


      Ngày 24/8 này mình sẽ đến Chùa bên đây để dự Lễ Vu Lan , đến lúc đó chắc mình sẽ buồn lắm vì nhớ đến ba và lo cho mẹ ....

      Xóa
  3. Cầu chúc cho mẹ chóng bình phục để ngồi lâu với con cháu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Bu đã ghé thăm và chia sẻ cùng em nỗi lo lắng này ! Cảm ơn anh nhiều lắm , anh Bu nhé !

      Xóa