Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Cơn giông mùa đông của tôi ....

Mùa đông lại về nữa rồi và những cơn giông lớn lại lũ lượt kéo về mạnh mẽ hơn so với mọi năm về trước . Ắy thế mà tôi vẫn thích hòa mình vào với cái rét buốt của mùa đông , vẫn thích rong ruổi đây đó dưới cái lạnh run người giữa tiết trời lạnh giá . Có phải chăng cái giá  lạnh đó nếu so với nỗi cô đơn , trống trải trong lòng tôi thì nó vẫn còn kém hơn nhiều . Những bước chân nhè nhẹ trên vỉa hè giữa con phố vắng tanh , thỉnh thoảng chỉ có một vài bóng người thoáng qua và vài chiếc xe chạy lại ..ấy thế mà tôi cũng không cảm nhận được hết nhịp sống vẫn còn sinh sôi nảy nở ở đây ..mà thay vào đó là những bước chân chông chênh và buồn tênh trên phố ...


 để rồi một thoáng qua nhanh , tôi lại khẽ quay đầu nhìn lại ..cuộc sống có phải đâu chỉ dừng lại ở đây , chỉ đâu phải nhìn lại những gì đã trôi qua ...để rồi tủi hờn , dằn dặt ...




 mà trước mắt là một chân trời mở rộng , nhịp sống vẫn diễn ra và cuộc đời vẫn mãi là bản tình ca muôn thuở ....


cũng như nước lũ tràn về ngập cả cánh đồng rồi đến một ngày nào đó lũ cũng sẽ chảy ra biển cả để nhường lại đó là một cánh đồng cỏ xanh rờn giữa bầu trời xanh ngắt của mùa xuân sắp đến...



biển lại lặng , sóng lại êm và con người lại sẽ là người bạn tâm giao đến để cùng chia sẻ nỗi niềm vui , buồn với biển ...



để rồi tôi lại có thể tìm trở lại những khoảnh khắc thật lãng mạn trên con đường tràn ngập những chiếc lá vàng mùa thu để cảm nhận được cuộc đời này cũng đáng yêu lắm chứ ...



 đời người cũng vậy , với cuộc sống thăng trầm thì cũng giống như một chiếc lá mà thôi...vàng úa  ...héo tàn ...sau đó thì lại lìa cành  ..để rồi khi mùa xuân đến , chúng lại được đâm chồi nảy lộc trở lại...


thế nên dù cho cuộc đời có lắm nỗi buồn phiền , lắm nỗi lo toan...nhưng tôi cũng sẽ vẫn luôn luôn đặt cho mình một niềm tin trọn vẹn dẫu cho niềm tin đó rất mỏng manh ...nhưng tôi vẫn cứ tin , vẫn cứ chờ đợi ...một sự chờ đợi đầy khao khát xen lẫn hạnh phúc , thứ hạnh phúc mà tôi đã từng ao ước  ..



Cơn giông lại sắp thổi về nữa rồi . Tôi vẫn đứng đây , vẫn lặng lẽ đứng bên khung cửa sổ để chờ đợi nghe tiếng mưa rơi ..Và bây chừ cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt và gió thì lại rít từng cơn ....



Tôi lại lặng lẽ nhìn từng hạt mưa rơi ...những hạt mưa nghe sao buồn vời vợi ..



và bất chợt tôi chạnh nhớ đến mấy câu thơ của nhà thơ Phạm Mạnh Hoàng :

Cho ta thấy nỗi niềm chi không rõ
    Của lòng mình với xứ sở quê hương
    Khiến tình cảm lúc cuộn theo chiều gió
    Lúc như cây, xào xạc rủ bên đường."


         

14 nhận xét:

  1. Nhìn những bức hình của chị thật đẹp và lãng mạn. Nhưng sao thế này chị Nằng nhỉ: "Có phải chăng cái giá lạnh đó nếu so với nỗi cô đơn , trống trải trong lòng tôi thì nó vẫn còn kém hơn nhiều ". Ngày mai 14/2, thánh Valentine về gõ cửa, vui và hạnh phúc thật nhiều nghe chị yêu!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc sống có những điều khó có thể được diễn đạt thành lời Ánh ạ ...với những người sống tha phương như chị thì lại càng cảm thấy thiếu thốn rất nhiều ..chỉ mong sao tìm được một chút thanh thản của tâm hồn qua những lời chia sẻ của những người bạn thân thiết của mình ...quả thật đó là những món quà về tinh thần rất quý đó em ạ . Cảm ơn em đã ghé thăm và chia sẻ với chị Ánh nhé ...em cũng thế , chúc em cùng với người bạn đời của mình được nhiều vui vẻ và thật hạnh phúc nhé em trai của chị ...

      Xóa
  2. Cảnh bên tây xem rất đẹp, cái đáng chú ý là sạch. NangTuyet lãng mạn quá hen? :-)))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hỏng hiểu sao có những lúc em cảm thấy rất buồn anh Hiệp ạ ...có lẽ đó là tâm trạng chung của những người sống tha phương như em ...cảm ơn anh đã ghé thăm và chia sẻ với em anh Hiệp nhé ...

      Xóa
  3. Mùa đông rồi sẽ qua ; ngóng chờ hình ảnh lộc xuân đâm chồi của Nắng Tuyết :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , mùa đông rồi cũng sẽ qua thôi ...mùa xuân cũng sẽ đến để vạn vật sẽ thêm phần xinh tươi hơn với hoa và cây cỏ , để lòng người không còn u buồn nữa anh Duy Nguyen nhỉ ?

      Cảm ơn anh đã ghé thăm và chia sẻ với em anh Duy Nguyen nhé ...

      Xóa
  4. Hồi sáng em qua nghía ảnh chị suýt chút nữa làm khét lun củ khoai tây em đang hấp. Công nhận, nhan sắc chị lợi hại thiệt - cách xa hàng ngàn km mà vẫn có thể làm...khét củ khoai tây của em. Hì hì

    Ở xa, dù cuộc sống vật chất có thể tốt hơn rất nhiều, dù được ...cưng thật nhiều, nhưng có lẽ, cảm giác đôi khi thèm được đi ...giữ chợ ở quê nhà, được nghe đủ thứ âm thanh quen thuộc .... được thủ thỉ trò chuyện bằng thứ tiếng mẹ đẻ nhìn những gương mặt....nhắm mắt lại vẫn thấy rõ ...nốt ruồi của họ.... Có lẽ, chính cảm giác ấy sẽ khiến những người ở xa cứ thấy thiếu thiếu, trống vắng. em nghĩ vậy đó chị à.
    Thôi thì,buồn chút rồi cũng qua, quan trọng là sức khỏe và tình yêu anh chị tốt là tốt rồi. Khi nào vui buồn gì, vào blog kể cho nhẹ lòng chị iu nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi xưa bà Tám cũng nói dzới em y chang vậy nè, và chỉ đổi chủ thể: "Hồi sáng em qua nghía ảnh anh suýt chút nữa làm khét lun củ khoai tây em đang hấp. Công nhận, nhan sắc anh lợi hại thiệt - cách xa hàng ngàn km mà vẫn có thể làm...khét củ khoai tây của em.". Dzậy đóa, em nói chị hay! Chúc ngày valentin chị hạnh phúc và vui nhiều!

      Xóa
    2. Trời ! Trời ! Bá đạo quá nha Ca !
      Nghĩ seo mừ nhan sắc Xa - Đi thời kỳ cuối, tóc hổng có cọng nào mừ có cửa làm ...khét củ khoai tây em luộc được hả ? hổng dám đâu nghen Ca Đầu Trọc !
      Cái thành phố Biên Hòa của Ca nó chút xíu à nghen, em truy nã cái shop Andi của Ca 30 giây là ra liền, xử Ca hổng đẹp nữa thoai á. chuyển hộ khẩu cho Ca dô BV TW Biên hòa lun cho coi. Há há

      Xóa
    3. Em gái của chị thật tinh ý ghê đi ...uh ..khó có thể diễn đạt được hết suy nghĩ và cảm nhận của sự thiếu vắng này em ạ ! Nỗi buồn càng gia tăng hơn mỗi khi có Lễ lộc gì , nhớ nhà lắm em ạ ! Có đi xa mới thấm thía nỗi cô đơn ..nhất là khi vui thì thôi, chứ mỗi khi có chuyện gì buồn phiền thì nản lắm em ơi ! Coi vậy chứ đâu phải ai cũng có tâm trạng giống như mình đâu nè ? Hình như với những người sống thiên về tình cảm thì lại khổ tâm nhiều ...không biết sống sao mới gọi là hạnh phúc em ạ ....

      Xóa
    4. Ôi ! Nếu như mỗi ngày mà hai đứa em của tôi ghé thăm và mang tiếng cười đến cho tôi như thế này ...chắc tôi sẽ yêu đời hơn , sẽ trẻ lại nhiều hơn để một ngày nào đó cả cái nồi củ khoai lang hấp của em gái tôi sẽ bị khét hết í ...rồi đến thằng em của tôi nữa ...chắc một ngày nào đó hỏng còn cọng tóc nào ở trên đầu của nó luôn nữa đó ...haaaa ..hai đứa em của tôi thật dễ thương gì đâu !!!

      Xóa
    5. Ah ...vậy sao nè ..xem ra với sắc đẹp nghiêng thùng đổ nước của em mà đã làm chao đảo cả nồi củ khoai lang hấp của Thùy là hỏng phải chuyện dễ đâu à nhen Ánh ui ..hihi ..

      Xóa
    6. Kakaka! Em biết mà, nồi khoai của bà tám miền Tây dễ gì khét! Nhưng em sợ nấu chín xong thì khoai bì ...sùng thui. Đến lúc ấy bố ai mà en được! Heeee!. Thấy chị cứ buồn mà tui em vào nhà chị "khoáy" lên đó. Chắc sắp tới công việc nhiều em không thường xuyên được như vầy. Thân!

      Xóa
    7. Ah...vậy chứ vắng bóng bà Tám là em buồn lắm đó ...đến lúc đó muốn kiếm đến một củ khoai lang sùng cũng hỏng được nữa đó à nhen ...hihi ...

      Uh ..khi nào công việc rảnh rỗi , em nhớ vào thăm chị em nhé ...chúc em gặp được mọi điều an lành và có nhiều niềm vui trong cuộc sống nhé Ánh !

      Xóa