Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Một chiều thu lại về với biển

Hôm nay tôi lại về với biển vào một buổi chiều cuối mùa thu ở Pénestin , một bãi biển vốn nỗi tiếng là rất hoang sơ , ít người đến đó ngoại trừ vào mùa hè . Ấy thế chẳng hiểu sao , mỗi lần muốn ra biển chơi là tôi lại thích đến nơi này . Có lẽ do bãi biển vắng lặng với không gian thật tĩnh mịch . Khi đến nơi chúng ta chỉ nghe tiếng sóng vỗ từ ngoài khơi đổ vào cùng tiếng kêu của bầy chim gọi nhau bay về tổ khi màn đêm đã bắt đầu buông xuống ....


 Về chiều mặt trời bắt đầu tỏa sáng với những tia nắng rất yếu ớt lung linh trên mặt biển  . Thứ ánh sáng với muôn màu sắc tuyệt đẹp đang mất dần ở cuối đường chân trời .Tất cả đã để lại trong tôi một sự nuối tiếc khôn nguôi của một ngày đã hết ,  cũng giống như một đời người chỉ mong tìm được một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi , thứ hạnh phúc mà ai ai cũng từng mơ ước ! Thế nhưng có khi nó là trái ngọt và cũng lắm khi là trái đắng của cuộc đời ...biết làm sao hơn vì tất cả cũng chỉ qua là số phận . Và ai lại chẳng muốn vượt qua số phận của mình để rồi một ngày nào đó bình minh cũng sẽ lên ...và một ngày mới lại sẽ bắt đầu trở lại ...


Và tôi cứ đứng đó lặng nhìn từng đợt sóng nhấp nhô ở ngoài khơi mà tưởng chừng như chính lòng mình đang thổn thức . Tôi muốn nói rất nhiều với biển , nói những gì mà hình như tôi chưa bao giờ có dịp để nói .  Có lẽ đến với biển với vẻ đẹp về chiều của hoàng hôn, tôi cảm thấy lòng mình thanh thản hơn nhiều . Và hôm nay trông biển  hiền hòa đến lạ kỳ  bởi lẽ sóng biển không mạnh cũng như không có những cơn gió mạnh từ ngoài khơi thổi vào như mọi hôm . Thỉnh thoảng mới có vài cơn gió mạnh lướt qua , bất giác tôi lại khẽ rùng mình vì lạnh , thế nhưng cái lạnh này so với nỗi cô đơn , trống vắng trong lòng tôi thì nó chẳng đáng là bao ....



Màn đêm đang bắt đầu buông xuống , những tia nắng cuối cùng trong ngày đang dần mất hút dưới đường chân trời .Tôi lại quay trở về với thực tại với những bước chân trên bãi cát dày  đặc , ấy thế mà tôi cảm thấy nhẹ tênh làm sao ấy ....



 Thế là một ngày lại hết nữa rồi ? Thời gian sẽ còn lại bao lâu trong một đời người . Câu hỏi nghe tưởng chừng như quá bi quan  phải không các bạn nhỉ ? Mà có lẽ bi quan thật đấy bởi lẽ không ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao ? Thế nhưng nếu như trái tim vẫn còn đập , thì niềm hy vọng vẫn còn tràn đầy với  tất cả niềm tin : " Ngày mai trời lại sáng ! "các bạn hén ....




           

14 nhận xét:

  1. Đợt ảnh này buồn và đẹp , nhờ chụp trái sáng làm nổi hình người cắt trên nền trời . Và nhất là góc thấp của mặt trời phóng lớn bóng của những viên đá trên mặt đất .
    Hôm nay... biển này...tôi như là con ốc ,chơ vơ nằm trên cát ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Chơ vơ con ốc giữa dòng
      Xôn xao sóng nước gợi buồn cố hương ..."

      ...quả thật đôi khi cảnh vật và con người cũng có cùng một tâm trạng ...hay bởi do cảm nhận của mình mà ra anh nhỉ ?

      Xóa
  2. Tấm hình thứ ba rất hay. Khoảnh khắc con người, không gian, và thời gian gặp nhau...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng ...có được những khoảnh khắc như thế quả thật tuyệt vời anh Hiệp nhỉ ?

      Xóa
  3. chỉ có về với biển, đứng trước biển và rồi để lòng mình hòa với những ngọn sóng, những tiếng sóng rồi mình sẽ lại thấy nhẹ nhõm hơn.
    Biển như một người bạn tri kỉ tri âm dù rằng ta và biển chỉ gặp nhau vài lần, để rồi ta gặp biển ta lại trút lòng cho biển.
    Biển với em là thế đó chị :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế em ạ ! Chỉ có biển mới đúng là người bạn tri kỷ em nhỉ ? Những lúc tâm trạng không được vui thì khi tìm đến biển , ta sẽ cảm thấy tâm được nhẹ nhõm rất nhiều ...biển cho ta tất cả niềm vui và niềm tin yêu trong cuộc sống phải không em ?

      Xóa
  4. Biển lặng
    con người im lặng
    Phong cảnh gợi nhớ mấy câu thơ của Huy Cận:

    Biển lặng ru em trong sóng êm
    Anh là bóng thức của hồn em
    Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng
    Từng cặp nhân vàng trong trái đêm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Sóng biển mênh mang một nỗi niềm
      Cô đơn chiếc bóng gập gềnh đong đưa
      Biển yên sóng lặng tình người
      Cho ta nỗi nhớ thương về cố hương ..."

      ...biển lặng và con người hòa mình cùng với biển ....quả thật đó là khoảng không gian thật tĩnh mịch anh Bu nhỉ ?

      Xóa
  5. Hình biển lặng êm rất đệp và thấy con người nhỏ nhoi trước biển cã mênh mong,Em nhỉ !
    Chúc EM vạn niềm vui trong năm mới !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ ...có thể nói đó là một khoảnh khắc khó có thể diễn đạt hết tâm trạng khi đứng trước biển rộng mênh mông ...mà con người thì muôn vàn nỗi niềm tâm sự ...thế nên với biển , con người thật nhỏ bé chỉ bằng một hạt cát trên bãi biển chị hén ! Em cảm ơn chị nhiều lắm nè . Chị cũng thế , một năm mới thật nhiều niềm vui và thật hạnh phúc chị nhé !

      Xóa
  6. Những bức hình rất ấn tượng. Trước biển, con người nhỏ bé và cô đơn đến kỳ lạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , biển rộng mênh mông mà lòng người thì chất chứa lắm nỗi buồn phiền ...chỉ mong tìm đến biển để có thể trút hết nỗi niềm riêng của mình mà thôi ...

      Xóa
  7. Em ngắm ảnh này của chị mấy ngày nay rùi, chỉ thấy...buồn buồn, thấy chị ....một cảm giác giống như là ...sao giữa yêu thương mà vẫn thấy mình đơn lẻ đó chị. Cảm giác giống vậy đó. Và đúng là đôi khi dù lòng không buồn, nhưng đứng trước biển, nhất là biển hơi vắng như vầy , tự dưng...mình lại hay nhớ, hay nghĩ ngợi cái gì xa, xa lắm chị nhỉ.
    À, mà hồi nãy em quên nói, trong cái ảnh với ba chú cún, chị mặc chiếc váy sọc đó, ui, nhìn trẻ và duyên dáng cực lun. Đẹp lắm đó chị. Đó là những bức ảnh mà em thấy chị rõ nhất từ trước tới giờ đó. Rất dịu dàng mà...đẹp thiệt.
    Em thực tâm, chỉ muốn thấy chị cười, thấy chị vui vẻ thui. Cầu trời trong năm mới, chị em mình và mọi người, ai cũng thêm nhiều niềm vui, còn những gì không may, hô biến hết dùm chị hén ! hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đó Thùy ơi ...em có cảm nhận rất đúng đó em ạ ...giữa bến bờ yêu thương vẫn còn một bến mà chỉ có những người sống xa xứ như chị thì mới cảm nhận được đó em ạ . Thế nên đối với những người sống tha phương thì người nào cũng có nỗi niềm riêng . Có người thì cam chịu ,có người thì đấu tranh không chịu khuất phục dù cho phải đánh đổi tất cả , hoặc lắm khi có người phải sống bằng bộ mặt giả dối để che lấp những điều không may mắn trong cuộc đời của mình chỉ vì lòng tự ái ...phức tạp lắm em ơi ! Thế nên ..không biết phải sống thế nào mới thực sự được gọi là hạnh phúc ...câu trả lời này không phải chỉ có riêng ai ....

      Heee ..được em gái khen , bà chị của em cười híp mắt rùi nè ! Cảm ơn em đã có lời khen chị đó nha . Hỏng hiểu sao chị thích mặc cái váy này lắm ! Mặc hoài đến nỗi ông xã chị nói " Em làm như hết đồ rồi , sao cứ mặc cái váy này mãi ! " ..chị cũng không hiểu tại sao nữa vì chưa có ai khen chị ngoài em ra đó ...híhí ..vậy thì helo ...mặc tiếp nữa ..có cô em gái khen là chị thích rồi ...uh ..chị cũng mong như thế , cầu cho mọi người đều có thêm niềm vui và xã hết những chuyện bực dọc , xui xẻo để đón nhận những niềm vui và nhiều điều may mắn em hén ...

      Xóa