Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Nhóc tì và ngày lễ Noel ...

Thế là ngày Noel đã đến . Tớ chả hiểu ngày lễ đó là ngày gì mà cứ nghe ba mẹ và anh trai tớ nhắc đến mãi . Trong trí óc non nớt của tớ chỉ biết được ăn ngày hai bữa với một hũ trái cây xay hay thức ăn nhẹ , hai hũ Yaourt và khi thức dậy vào bữa trưa , tớ lại được thưởng thêm 2 hũ Yaourt  nữa mà thôi . Sau khi ăn Noel ở nhà ông bà nội xong , ba mẹ tớ cùng với anh trai đã đến nhà ông ngoại để đón ngày lễ Noel chính thức ở đó . Tớ đã được tháp tùng cùng với ba mẹ và anh đến đó với đoạn đường khoảng 30km  . Khi đến nơi , cái nhà thật lạ và nhất là những con người ở đó lại càng lạ hơn nữa ? Những con người mà trong trí của tớ hình như đã có gặp họ rồi thì phải ? Thế nhưng sao tớ lại cảm thấy sợ khi bước chân vào nhà ? Thế là tớ run rẩy trên tay của ba ...và kìa ...một con vật gì mà trắng xóa , lông của nó bù xù cứ quấn quít dưới chân ba tớ .Thế là không chịu đựng được nữa , tớ khóc thét lên vì  sợ hãi .Nỗi sợ hãi mà tớ chưa bao giờ từng có vậy đó . Vẫn chưa hết , lạ nhất là một người phụ nữ sao trông bà ấy lạ quá ...từ gương mặt đến nước da ...mà bà ta cứ nhìn tớ chằm chằm với nụ cười tươi trên gương mặt ...ôi zời , bà ấy lại còn hôn tớ nữa chứ lị ? Sau đó lại thêm 3 người đàn ông nữa .Họ xoa đầu và hôn tớ .Phải nói tớ sợ chết được .Chẳng thể mà tớ cứ ghì chặt lấy ba và cố nép người vào ba mãi thôi ...mà họ kỳ nhỉ  , họ cứ vây lấy tớ và nhìn tớ mãi thế ? Thế là tớ được dịp luôn ở trên tay của ba hoặc mẹ suốt luôn và cứ thế chỉ được vài phút thôi là tớ mới bắt đầu hết sợ ....



Tớ lại lần lượt được chuyển từ tay người này đến tay người khác ...quả thật lúc bấy giờ tớ hết sợ họ rồi ! Được ngồi trong lòng của từng người , hỏng thích sao được bởi lẽ ở nhà ba mẹ , tớ chả phải ngồi chơi một mình đó sao ? Mà ông anh của tớ cũng đáng ghét lắm .Lâu lâu anh lại chạy đến tớ ...dành lấy món đồ chơi mà anh cho rằng của anh ? Tớ chả biết của ai , có điều thấy anh hay chơi với chúng thì tớ trườn tới để chôm mà thôi ...heee ...nhưng nói gì thì nói hôm nay là một ngày thật vui vì  tớ được ngồi trong lòng mọi người ...ấm thiệt ! 

rất vui vì  được ở trong vòng tay của ông ngoại và ông cố ngoại nè ..


rồi trong vòng tay của mẹ  



và trong vòng tay của ba  



để rồi sau đó...ôi chao ...sao bụng tớ đói cồn cào thế này ..mà người lớn họ nói chuyện gì nhỉ ? Sao họ cứ nói liên tục thế kia ...ôi ... tớ đói rồi ! Cái bụng của  tớ nó đánh lô tô rồi ...thế là  tớ ngọa ngoạy ngồi không yên ! Ba mẹ  tớ nhìn đồng hồ , haa ... tớ mừng khấp khởi vì sắp được một chầu no nê rồi ! Ủa ..mà ba mẹ  tớ làm gì mà lâu thế nhỉ ? Chỉ có đặt  tớ lên cái ghế này thôi , ấy thế mà cũng lâu thế sao ? Thì ra cái ghế chết tiệt , cái ghế từ cái thời mà mẹ  tớ mới được sinh ra , bây giờ mẹ đã 35 tuổi đời rồi . Tuyệt nhất là sau đó nó lại đến đời của cậu  tớ . Năm nay cậu cũng được 32 cái xuân xanh rồi , và kể đến là anh trai  tớ .Sau 4 năm và bây giờ là đến lượt  tớ  ! Chả thế mà nó quá nhỏ bé so với tầm vóc của tớ đó sao .Thế nên ba mẹ tớ phải chật vật lắm mới đặt tớ vào bên trong được đấy ...




trong lúc đó ông anh của tớ , hắn ăn cái chi mà cho trọn vào mồm trông ngon thế nhỉ ? 



ah ...đây rồi , bây giờ thì tớ được ngồi trọn lỏn vào bên trong rồi , như vậy chắc cú là tớ sắp được ăn rùi . Ủa ..mà sao lâu thế ....ba tớ đâu rồi nhỉ ....ôi ! Tớ đói lắm rồi đấy ...


tớ đã sẵn sàng cả rồi ...mà ba cùng thức ăn đâu rồi ?



hic .. muỗng cưng ơi hãy kiên nhẫn và chờ tớ nhé ...



 woa ...ngon quá !


ôi sao nhanh thế nhỉ ? Thoáng một cái mà đã hết sạch sành xanh rùi ...


mà sao cái bụng  tớ vẫn chưa yên cơ ...nó cứ đánh lô tô và đòi làm việc nữa .Tớ không chịu nổi , tớ muốn ăn thêm đó cơ . Phải làm sao đây ...thôi thì phải vẫy nãy lên để vòi thêm mới được , thế nhưng mặc cho tớ cựa quậy trên ghế , ba mẹ  vẫn cứ lờ đi ...sao họ  vẫn cứ như thế , vẫn cứ vờ đi mặc dù họ biết là tớ vẫn còn đói nhỉ ?


giận lắm rồi ...


và cuối cùng tớ đành phải chơi với ...cái muỗng này thôi ...


thế nhưng trong lòng tớ vẫn cứ ấm ức ...cái bụng nó cứ rên rỉ đòi dung nạp thức ăn mãi thôi ...phải tìm cách nào đây ?


ôi ...đang tính nát óc để tìm phương kế gì để vòi thêm cái gì để ăn ...thì cái ông anh trời thần của tớ đang làm phía sau lưng tớ đó cơ ? 


Ah ...thì ra hắn đang múa cột với mấy cái gối đó mà ...hắn thật sướng ? Hắn có thể ăn bất cứ cái gì hắn muốn , thậm chí hắn còn bị ba mẹ ép ăn trong khi hắn không muốn ăn ...còn tớ , tớ lúc nào cũng đói và muốn ăn nhiều đó mà ... thế mà ba mẹ lại không cho . Nhìn hắn kia , hắn ăn một cách thoải mái nên bây giờ hắn đang múa vì sung sướng đấy  ...


 Hắn thì vui vẻ , múa hát trong khi tớ thì đói meo . Hum ! Phải làm cái gì mới được . Tớ không chịu thua đâu nhé ...


Phải tính cách nào đây nhỉ ? Có lẽ hắn đang chọc tức mình đó mờ ...


Dứt khoát phải tìm một cách nào mới được ...


Thế là một thoáng suy ngẫm ...và cuối cùng tớ  cũng đã tìm ra được một phương án ..


Chẳng chần chờ gì thêm , thế là tớ khóc thét lên . Có thể nói tớ đã gồng mình hét to một cách thoải mái . Tớ biết ở đây tớ có thể làm được như vậy bởi lẽ người già không thích nghe tiếng trẻ con khóc la như thế .Có thể làm như thế , tớ  sẽ được thành công đấy . Và quả nhiên , tớ đã chiến thắng với một mẫu bánh mì ở khúc đầu , đúng như sở thích của tớ nữa chứ ...hèhè ...

thấy chưa sư wynh , cuối cùng đệ cũng được thành công rồi nè ...


Wow ! Sao mà bánh to và cứng thế !!!



hee ..wạm được rồi ...


chậc ...ngon quá


Ai thế nhỉ ? Ai mà nhìn tớ thế ...phải coi chừng mẫu bánh của tớ thôi ..


bố và anh trai của tớ đấy 


anh trai tớ lại ăn cái gì nữa rồi ..sao hắn sướng nhỉ ? 


Còn bây giờ mọi người đang tập trung ở cái cây có nhiều màu sắc và chung quanh có những cái hộp chen chúc nằm cạnh nhau giống như ở nhà ông bà nội ngày hôm qua . 


xem ông anh của tớ kìa ...hắn đang ngồi canh me để nhận quà của hắn đó.


riêng tớ thì bị đặt ngồi ở giữa những cái hộp .Thật khó cựa quậy quá đi ...


ông anh của tớ đang làm gì với cái hộp to đùn đó nhỉ ? 

Ah ! Thì ra là quà Noel , mà tớ cũng có phần nữa đấy 


híc ..hình như con vật trên tay bố là quà của ông cố ngoại cho tớ đó mờ ..


Nhìn xem kìa ! Mọi người đều xúm xít mở quà Noel Hình như không còn ai nhớ đến tớ nữa ...



tớ phải làm gì nhỉ ? 


kiếm cái gì để làm bạn với tớ chứ ...


Ai cũng mê quà hết . Sao tớ lại cô đơn thế này ..giày của tớ trượt ra ngoài mà hổng ai quan tâm tới ..híc ..


Ah đây rồi , anh trai tớ mang cái con vàng khè đến cho tớ nè ..


ủa ..sao anh ấy lại cầm lấy và mang đi rồi ...


Kỳ nhỉ ? Con vàng khè đó là quà của tớ kia mà ?


thôi ..tìm cái gì để chơi  chứ ..í ..sao chân của tớ lại thế này ?


phải bám chặt thôi ..nếu không thì bị té đấy ..


Ah ..có quới nhân giúp đỡ rồi ...


được quới nhân giúp đỡ ngồi ngay ngắn lại ..mừng quá ..heee ....ah ..ông anh của tớ lại quay trở lại chơi với tớ nữa cơ ...


anh ấy lại mang con vàng khè đến cho tớ nữa đấy ...hihi ..sờ cái đã ...


chời ơi ..nó làm gì mà vừa lắc lắc , vừa gật gật ..mà lại vừa hát nữa chứ ...

 khổ nỗi , tớ chơi với con vàng khè chưa được bao lâu thì mọi người bắt đầu ngồi vào bàn tiệc ...mà các món này chỉ là sơ khởi để vừa ăn mà lại vừa uống rượu Champagne mừng Noel đó thôi ..chứ gia đình mà ăn trọn buổi thi chắc đến nửa đêm ..mà đến nửa đêm thì tớ lại ngủ một mình nữa rồi ...



 hỏng hiểu sao nhìn thấy các thứ bày biện trên bàn ..tớ lại thấy đói nữa ,
nhưng tớ hỏng có chuẩn để ăn các món này , đành phải để mẹ bế vào phòng để ngủ thôi . Mà tớ chưa muốn ngủ cơ .Thôi chào tất cả mọi người , tớ đi ngủ đây .Chúc mọi người đón Noel vui vẻ ..huhu ...






và bây giờ tớ cùng ba mẹ và anh trai chuẩn bị từ giã mọi người để quay về nhà đây  



chả hiểu sao ông cậu của tớ lại vạch miệng của tớ ra để ngắm nghía mấy cái răng sữa của tớ đó cơ ! 



nhìn anh trai của tớ kìa ! Anh ấy đang ở tư thế sẵn sàng rồi đó ..


mà lạ nhỉ ? Anh ấy không thích chụp hình đâu nhé ...nghe chụp ảnh là hắn chạy trốn đấy  



thế là xong , một đêm đón Noel ở nhà ông ngoại thật vui vì đây là năm đầu tiên tớ có mặt trên đời này để đón Noel , ngày Chúa sinh ra đời ...

           

4 nhận xét:

  1. Quả là một ngày kỳ cục nhỉ , nhưng vui quá chứ :) Sum họp đông bao giờ cũng vui .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , đông vui mà cực quá anh Duy Nguyen ạ ...bây giờ thì em khỏe rồi . Một lần trong năm ..thôi thì cũng ráng chịu cực 2 ngày để cho xong anh ơi ...

      Xóa
  2. Đọc chuyện của chị, thấy vui ghê nha. Nhóc nì mà rơi vô tay em thì chít cái mẹc hắn roài. Mũm mĩm, nhìn iu thế không biết. Đại Ca anh nhìn ngầu quá. Có mỗi một tấm có hình của chị thui, mà không rõ mặt nữa kìa. hì hì
    Hình ảnh gia đình thật đầm ấm chị hén. Em thích ghi lại, cũng như xem những chia sẻ như vậy. Thấy cũng vui theo nữa.
    À, mà mấy món trên bàn là chị làm hết hả ? Em thì...bó tay. Chả biết làm món bánh nào cả. Tiệc tùng gì chắc em đăng ký rửa chén là an toàn cho bữa tiệc nhất . hì hì

    Cuối tuần nữa rồi. À, chị ui, ngày mai là em đi họp blog nè. Ở Sài Gòn, cứ vào cuối năm, mấy anh chị tổ chức họp blog. vui lắm chị. Lần này khoảng 50 người tham gia. Các blogger ở ngoài đời cũng vui vẻ và dễ thương lắm. Giá như có chị ở đây, thể nào em cũng thỉnh chị đi cho mà xem. hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh ..nhóc dễ thương em nhỉ ? Thùy biết không , khi nhìn thấy mọi người hâm hở với những món quà của mình ...mà hổng để ý đến nhóc . Thế là chị xách máy ra chụp nhóc một hơi đó em . Thấy cưng lắm ! Em mà thấy nhóc là không thể nào lại không động đậy " cái mỏ " và cả đôi tay cơ ..hihi ..Bây chừ thì chị khỏe rồi ...và chuẩn bị cho Tết DL ở đây nữa đó Thùy ạ . Nhưng không sao , hàng năm cứ đến Tết Tây là anh chị cùng ba chồng của chị đều đến đón năm mới ở nhà hàng người Việt Nam của mình ( cũng là nhà hàng của bạn chị đấy ! ) . Thế nên chị không phải nấu nướng gì ở nhà đó em ạ . Ah ..buổi họp mặt các bloggers vui không em ? Em có chụp hình nhiều không ? Nếu có nhớ post lên cho các bạn xem với Thùy nhé . Mà chắc là chị không quen với các bạn rồi ...đông quá ...đến 50 người cơ à ? Wow ..thế thì rất nhộn nhịp và rất vui em hén . Hihi ..nghe em nói ...mà chị cũng nôn nao gì đâu há ! Tết năm ngoái chị về VN , chị bị bệnh ở Pháp trước đó 2 ngày ...do đó khi về đến VN là chị nằm luôn 1 tuần . Đến Tết thì về quê ăn Tết với mẹ chị ! Thế là không gặp được ai cả mặc dù các chị có mời đến nhà ăn Tết niên vào cuối năm , đồng thời cũng để họp mặt với một số bloggers nữa ...tiếc thật ! Thôi đành hẹn dịp khác vậy ...nhắc đến buồn thật em ạ ! Nhưng rõ là không có thiện duyên đó thôi ...

      Cuối tuần nữa rồi , nghỉ ngơi cho khỏe và vui thật nhiều nhé em !

      Xóa