Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Chuyến tàu xa nhớ....

Thế là cái ngày mà em tôi phải trở về Việt Nam sau một đêm hội ngộ với vợ chồng tôi cũng đã đến ! Tuy thời gian để chị em tôi có thể gặp nhau qua ngắn ngủi , nhưng với tôi là cả một niềm vui khó tả . Những giây phút hồi hộp , lo âu pha lẫn vui mừng sao mà nó cứ quyện lấy nhau ...mãi đến khi tôi được gặp mặt em rồi , lòng tôi mới an tâm và mừng khấp khởi ....


Cả nhà ghé qua La Baule sau khi đón em ở ga ra ....






Thương em tôi lắm nè ...




Em tôi với anh rể của nó nữa nè








Trời chiều u ám , nhưng rất đầm ấm bên nhau 




Cậu em của tôi cũng không quên anh chị của nó nữa đó nha ...



Tôi vui lắm , mặc dù mới về an Tết với gia đình vào tháng 2 năm này , ấy thế mà tôi cứ ngỡ là lâu lắm rồi thì phải ? Thế nên , hay tin em nó sẽ sang đây dự hội nghị và nếu có thể em nó sẽ ở lại chơi với vợ chồng tôi 1 tuần . Có thể nói tôi mừng ơi là mừng , tôi đi chợ mua thức ăn Viet Nam để dành đó .Ông xã tôi thì khỏi nói rồi , anh ấy mừng lắm vì đây là lần đầu tiên gia đình tôi có người sang đây ( mặc dù em tôi đã sang tu nghiệp 1 năm ở bên đây cách đây hơn 10 năm rồi ) . Do đó ngoài thức ăn của người VN ra , tôi cũng dự định nấu vài món ăn Tây cho em nó dùng thử ..

Thế là cả hai chuẩn bị mọi thứ cũng như vạch chương trình để đưa em nó đi chơi đây đó , thế nhưng giờ cuối em tôi không thể ở lại chơi với chúng tôi mà chỉ tranh thủ đến chơi và nghỉ lại 1 đêm mà thôi !!! Ôi , tôi buồn vô cùng . Không hiểu sao nước mắt tôi cứ chảy ròng . Ngồi chờ tin của em mà tôi cứ khóc rấm rức . Quả thật em nó không có duyên tốt để được ở lại chơi rồi . Càng nghĩ , tôi càng thương em tôi nhiều hơn nữa ...

Rồi hai chị em tôi cũng được gặp nhau . Sau khi đón em ở sân ga , vợ chồng tôi tranh thủ đưa em đến chơi thành phố biển ở gần nhà . Lúc đó trời cũng bắt đầu xế chiều  . Cả ba chúng tôi thả bộ dọc theo bờ biển . Mặc dù gió từ ngoài khơi thổi vào cũng nghe hơi se se lạnh , nhưng với tôi có lẽ ấm áp vô cùng vì lúc đó trong tôi là niềm vui vô tận . Chúng tôi tranh  thủ chụp vài tấm ảnh để làm kỷ niệm vì trời đã bắt đầu xụp tối vã lại chắc em tôi cũng thấm mệt vì phải vượt qua hàng trăm cây số để quay về Paris từ Dijon , nơi em tôi cùng đoàn đến thăm bệnh viện và giao lưu với các bác sỉ ở đó , rồi sau đó em lại đáp tàu đến vùng Pays -de -La -Loire nơi chúng tôi đang sinh sống  ... 

Hình này tôi đã ghi lại được trong lúc em tôi say sưa chụp ảnh , còn ông xã tôi thì đang múa ...vì quá vui ...hihi ...




Thế rồi sáng hôm sau chúng tôi đã không có thời gian nhiều để đưa em đi dạo vài nơi theo kế hoạch đã dự định vì tôi phải chuẩn bị hành lý cho em . Tôi bận đến nỗi không có thời gian để đưa em đi dạo khu vườn hoa hồng của mình , nhưng em nó cũng tranh thủ đi dạo một mình và chụp ảnh nữa . Nhưng không gì thế mà chúng tôi lại không đưa em nó đến từ giã bố chồng của tôi . Ông cụ đã chia tay với em tôi trong sự luyến tiếc khôn nguôi .



 
Để rồi sau đó chúng tôi phải đến ga  ở Nantes để đưa em đi Paris vì đêm nay em nó phải đáp chuyến bay trở về Việt Nam . Cũng đễ tranh thủ thời gian , sau khi ăn trưa xong ở một nhà hàng nằm cạnh sân ga , chúng tôi đã cùng nhau thả bộ thư giãn theo phố và đi vào trung tâm thương mại bán đồ điện tử . Ngắm nghía được vài phút rồi cũng phải vội vã lên xe để đến ga cho kịp chuyến tàu  ...

Những khoảnh khắc ngắn ngủi bên cạnh em sao tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.






Ảnh chụp với em trong lúc chờ tàu ở sân ga .




Và tôi đã ngậm ngùi chia tay với em . Lúc đó tôi đã cố nén xúc động , nhưng sao tôi vẫn khóc . Thương em vô cùng , vợ chồng tôi lại chạy lên tàu chụp hình em nữa . Chúng  tôi cứ  leo lên , leo xuống  tàu và nhắc nhở em đủ thứ . 


 Cứ thế , tôi đã đứng đó nhìn mãi vào khoang tàu tìm hình ảnh của em tôi ....và rồi ....con tàu từ từ chuyển bánh . Tôi đưa tay vẫy chào em mà nước mắt tuôn trào . Tôi đã có mím môi lại để không bật thành tiếng nấc . Lúc đó miệng tuy nở nụ cười mà lòng tôi héo hắt ...


Ông xã tôi lại đưa máy ra chụp hình em , nhưng hỏng thấy em tôi đâu mà chỉ thấy chúng tôi thôi ...
 

Và kia con tàu đã lăn bánh rồi ...mà tôi vẫn còn đứng nhìn theo ...
 



Tôi cứ đứng đó nhìn theo bóng con tàu mang em trai tôi trở về với gia đình đang khuất dần . Ôi trái tim tôi quặn thắt từng cơn . Vừa thương em vừa lo lắng cho em một mình trên chuyến tàu với nhiều hành lý như thế . Giờ đây em tôi đã đi rồi . Chỉ còn lại một mình tôi với bao nỗi trống vắng . Lau vội hai hàng nước mắt đang lăn dài trên má , tôi cùng ông xã vội vã bước theo dòng người rời khỏi sân ga với nỗi niềm nặng trĩu và đầy thương nhớ khôn nguôi .



Và giờ đây , tôi vẫn còn ngồi đây với những dòng tâm sự viết về em với tất cả trái tim của một người chị . Tôi muốn nói với em tôi rằng : tôi thương và nhớ em biết dường nào ....

           











8 nhận xét:

  1. Gặp thì vui ,xa thì buồn _ Hy vọng sớm gặp lại . :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ , đúng như thế đó anh ạ , không gặp thì nhớ ...nhưng đã gặp rồi thì lại càng nhớ nhiều hơn nữa ...anh biết không với những người sống xa xứ như em , gặp lại người thân ở đất nước mình đang sinh sống ....vui và hạnh phúc lắm anh ạ ....thậm chí gặp người đồng hương cùng vui nữa đó anh ..Vâng , em vẫn luôn nuôi niềm hy vọng sẽ gặp lại em trai của em trong thời gian gần nhất đó anh ....cảm ơn anh Duy Nguyen đã chia sẻ với em anh nhé !

      Xóa
  2. Chị làm em xúc động rồi. Chưa gặp thì nôn nao, chờ đợi, gặp rồi thì sợ ngày về, và chia tay thì....ui, thiệt là không đành lòng. nhất là gặp người thân mình nơi đất khách nữa. Tội nghiệp chị lo chuẩn bị đủ thứ mà anh không ở chơi được lâu. Tiếc quá chị hén. Chứ nếu không là cả nhà mình đã vui lắm lắm luôn rồi.

    Dù sao, dù ngắn ngủi thôi, nhưng như vậy cũng ... vui rồi chị hén.
    Chủ nhật thật vui cùng mái ấm của mình, chị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế đó Thùy ơi ...chưa gặp thì nôn nao , gặp rồi thì vui mừng khôn xiết ...và khi chia tay thì lắm nỗi buồn ...đến bây giờ mỗi khi nhắc đến em nó hoặc xem lại hình ảnh mặc dù hai chị em đã gởi email hoặc tin nhắn cho nhau rồi , mà chị vẫn còn rơi nước mắt đó em !! Vâng , thật tiếc vô cùng em ơi , nhưng dù sao đi nữa , gặp được nhau vẫn còn tốt hơn em hén ! Cảm ơn em đã chia sẻ những dòng tâm sự này cùng với chị Thùy nha ! Em cũng thế tuần mới thật vui nha em !

      Xóa
  3. có những cuộc gặp gỡ để ta càng thêm nhớ nhau, chị nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế đó Bố susu ạ ...gặp gỡ để rồi lại chia tay ...buồn lắm em ơi ...nhưng biết làm sao hơn em nhỉ ? Cảm ơn em đã chia sẻ dòng tâm sự này với chị̣ nhé !

      Xóa
  4. Hội ngộ rồi chia tay... năm ngoái em sang Mỹ thăm mấy đứa em, ngày chia tay cũng chân bước không đành...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thì Quang cũng đã có được những cảm xúc thật buồn và thật bịn rịn trong lúc chia tay rồi ...quả thật , khó có thể diễn đạt được hết ý em nhỉ ? Cảm ơn em đã ghé thăm và chia sẻ dòng tâm sự cùng với chị Quang nhé !

      Xóa