Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Xác ướp Ai Cập ở Viện Bảo Tàng Louvre ...


Ngày hôm qua , nhân dịp xem một phóng sự nói về Viện Bảo Tàng Louvre ở trên TV , bất chợt mình lại nhớ đến kỳ nghỉ hè ở Paris vào năm ngoái khi đến tham quan viện Bảo Tàng này !  Nhất là khi đến tham quan khu vực triễn lãm của người Ai Cập !  Quả thật không hiểu sao vừa mới vào khu vực này ...mình lại có cảm giác ...ớn lạnh ở giữa xương sống bởi lẽ 2 chữ " xác ướp " nó cứ lẫn quẩn trong đầu mình mãi ..cái tật thì nhát ma lắm ...vậy chứ sự tò mò đã thôi thúc mình nhất định phải tận mắt nhìn xem xác ướp ra sao ??  Nhất là nghe ông xã mình nói " có ma " ở viện bảo tàng này ...nhưng chỉ về đêm mà thôi....hỏng hiểu sao càng nghe , mình càng ....tò mò nhiều hơn nữa ...

Và khi bước vào phòng trưng bày ....thoạt đầu mình cũng hơi sờ sợ ....nhưng khi nhìn thấy những bức tượng được trưng bày ở ngay lối đi vào ....quả thật đó là những kỳ công tuyệt tác của các nghệ nhân đã đúc nên những bức tượng bằng gỗ tuyệt đẹp . Bên cạnh đó cũng có rất nhiều cổ vật Ai Cập , nhiều bức tượng nhỏ của các vị vua  ...





ông xã mình đứng thật " oai " đấy chứ ....









mình thì lại thích đứng bên cạnh bức tượng của người phụ nữ Ai Cập thời bấy giờ ....




đặc biệt trên tường có vài bức tranh triều đại của các vị vua Ai Cập ...những bức tranh sơn mài trông thật hay với những họa tiết đầy kỳ công ....






nhưng khi đi sâu vào bên trong ...mình đã phải rùng mình khi nhìn thấy những cái quách được trưng bày ở đó ...






và nhất là phía bên trái của gian phòng ....một xác ướp của một con người có từ thế kỷ thứ ba trước Công nguyên hoặc thứ hai, thời điểm Ptolemies, tức là của các triều đại được thành lập bởi một vị tướng của Alexander Đại đế được đặt trong lòng kính ....mình sợ thật nhưng thấy cũng có nhiều người đang đứng xem . Thế là mình mạnh dạn mon men đến gần chộp được một tấm ảnh .


Trong lúc đó ông xã mình thì đang quay phim ....thật lạ ...chẳng hiểu sao lúc đó , mình cảm thấy ớn lạnh ...cảm giác sờ sợ lại trỗi dậy làm mình nổi gai đầy người . Bất giác mình lại rùng mình một cái ...nhất là khi đưa ống kính chụp sát gương mặt của xác ướp ...


 thấy chẳng ổn rồi , nên mình quay sang nói với ông xã mau rời khỏi nơi đây thôi vì không hiểu sao mình có cảm giác sợ hãi ....và khi chúng mình dự định rời khỏi gian phòng nhỏ này thì chúng mình lại rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một bậc tam cấp đi xuống một tầng hầm đã bị chận lại ...ông xã mình nói ở phía bên dưới cũng còn nhiều xác ướp lắm , nhưng có thể chúng đã thành " ma " hoạt động về đêm ...hơn nữa chắc có phần không hay nên người ta đã chận lại không cho tham quan ! Mình hỏi ông xã có thật như thể không ? Anh ấy nói chuyện có thật vì người ta đã có làm phim  truyện nói về " con ma " ở viện bảo tàng này rồi ...

Oh ...sau đó chúng mình đã rời khỏi gian trưng bày và đi ăn tối trước khi về khách sạn . Chẳng hiểu sao , về đến nơi mình nghe mệt mệt trọng người ...hình ảnh cái xác ướp sao cứ lẩn quẩn trong đầu . Thế là ông xã mình đi tắm trước , còn mình thì mở TV lên xem ....bỗng nhiên mình cảm thấy buồn ngủ một cách kỳ lạ . Mình cố nhướng mắt ra ...nhưng không tài nào mở nổi ....thế là mình chập chờn , chập chờn nửa tỉnh , nửa ngủ ....và rõ ràng minh cảm nhận như có một người kề sát gương mặt vào mặt của mình . Mình sợ hãi lấy tay đẩy ra ....và ...ôi giời ơi ...từng lớp vải rớt ra ...từng miếng một ...mình sợ quá vừa tiếp tục đưa tay đây gương mặt đó ra mà vừa thét lên ...nhưng lạ nhất là thần thức của mình lúc đó lại biết rằng ống xã mình đang tắm ...nên mình càng hét to hơn nữa để anh ấy có thể nghe được ...và quả nhiên chỉ cần nghe tiếng " Oanh , Oanh ..! " là gương mặt đó biến mất ...và mình tỉnh lại ngay . 

Khi mở mắt ra , ông xã mình đang ngồi cạnh bên nắm lấy bờ vai của mình ...ôi !! Có thể nói ...mình sợ vô cùng và kể lại cho anh ấy nghe . Ông xã mình mặc dù là Tây , nhưng sau khi nghe anh ấy tin ngay ...và thế là cả đêm đó chúng mình không dám tắt đèn ...còn mình thì miệng niệm Phật không thôi ...và mình đã tìm được giấc ngủ bình an với niềm tin có Đức Phật che chở và gia hộ cho mình ....

Mãi đến bây giờ ...mỗi khi nhắc đến viện Bảo Tàng này là mình lại nhớ đến giấc mơ thật khủng khiếp ...dù giấc mơ đó có thật hay không , hay đó chỉ là do tâm linh hay ảo giác ...thế nhưng đó cũng là một kỹ niệm đáng nhớ cho chuyến nghỉ hè ở Paris một chuyến tham quan đầy ắp thú vị , lẫn niềm sợ hãi khó mà quên ....

           





10 nhận xét:

  1. Một entry như mình đi du lịch theo bạn vậy. Cảm ơn Nắng Tuyết nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Như vậy là em cũng thích đi du lịch đây đó hén ...sắp tới chị đi nghỉ hè nè . Khi về chị sẽ post hình chuyến nghỉ hè của chị , em nhớ ghé qua nhà chị để tham quan ké với chị nha ....

      Xóa
    2. hihihi, đợi hình của chị nha :)

      Xóa
    3. Uh ...nhớ ghé qua nhà chị xem hình Bố susu nhé !

      Xóa
  2. mai mốt có triển lãm về xác ướp chị lại đi nữa chứ???
    :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi ...hỏng dám nữa đâu em trai của chị ạ ...một lần là chị ớn rồi Bố susu ơi ....

      Xóa
  3. Mình mà xem chắc cũng bị nằm mơ mất. Có lần mình đi thăm nhà tù Cửa Lò xong về cũng thấy rợn rợn, tuy hông mơ mà cũng bị ám ảnh nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sợ thật đó YV ạ ...bởi thế nên mình ít khi nào ghé xem tai nạn hoặc đến nghĩa trang thăm mộ của ai mà quá 6h chiều . Nếu không về nhà chắc chắn là sẽ gặp ác mộng ngay ....

      Xóa
  4. Ly kỳ như phim xác ướp sống lại :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi ...bộ não của em coi vậy chứ cũng còn hạn chế lắm anh Duy Nguyen ui ....mà giá như được trở thành nhà làm phim kinh dị thì em thích lắm đó ...

      Xóa