Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Đôi điều về Tina , con gái cưng của tôi ...

Chỉ còn 1 tháng nữa là đến ngày sinh nhật lần thứ 10 của Tina , con gái bé bỏng của tôi rồi ...


Mình biết đối với con bé tất cả những món quà đều không có gì quý hơn là bé cần một tình thương của một người cha bởi bố của bé đã mất khi con bé vừa được hơn 5 tháng tuổi . lúc đó mẹ ruột của bé ( em gái mình ) còn trẻ lắm khoảng 31 tuổi thôi . Bố của bé thì chỉ mới 39 tuổi ( tuổi AL là 40 ) do căn bệnh ung thư nên em nó đã ra đi bỏ lại người vợ trẻ cùng hai đứa con thơ còn thơ dại .


Hình chụp nhân ngày cưới của cậu út ( bố của bé đứng cuối bên tay phải cùng mẹ Thanh và anh hai Bình ( lúc đó Bình được10 tuổi ) 

Photobucket

Đau lòng trước hoàn cảnh neo đơn của em gái :vừa phải chăm sóc cửa hàng , vừa phải nuôi dạy hai con nhỏ , thế nên mình đã đề nghị được nuôi đứa cháu gái bé bỏng đáng thương của mình hầu có thể đỡ đần , giúp đỡ em gái bớt một phần gánh nặng đồng thời mình cũng có được một niềm vui vì có đứa con gái bé nhỏ bên cạnh mình . Thế là sau tang lễ và qua 49 ngày của bố bé , mình đã đưa bé về nhà ở hẳn với mình . Có thể nói mặc dù chưa có gia đình , chưa có con nhỏ nhưng mình cũng chăm sóc bé ra phết đó nhé ! Chẳng hạn như mình phải thức đêm để canh pha sữa cho bé bú , rồi giặt tã , ẫm bồng bé ...Mình yêu bé lắm ! Mặc dù không mang nặng đẻ đau nhưng với bé là cả một gia tài của mình đó nha ...






Khi mình bận đi dạy buổi tối ở trung tâm , mình lại bế bé đến nhà mẹ , đến chiều tối khi tan ca dạy mình lái đến đón bé về nhà . Cứ thế thời gian dần trôi , bé cũng đã đến tuổi đi nhà trẻ rồi . Mình nhớ rất rõ , ngày đầu tiên đưa bé đến trường , bé khóc nhoài người trên tay cô giáo để tìm " má ba " . Mình thì lặng lẽ đứng núp sau rặng cây to mà nước mắt lưng tròng . Chân không thể bước đi vì thương bé quá . Đến chiều mình đến đón bé sớm hơn . Nhìn con bé đang ở trên tay cô giáo ở ngạch cửa lớp với đôi mắt nhìn quanh quất để tìm mình , lòng mình sẽ lại !!! Mình vội chạy đến , vừa thấy mình còn bé đã khóc òa lên ...nhưng hình như giọng của bé đã bắt đầu thay đổi . Hỏi thăm cô giáo , con bé bú sữa rất ít và khóc nhiều . Thương con lắm , nhưng mình không biết phải làm sao hơn ...
Ảnh hai má con nhân ngày khai giảng ở Trường Mầm Non . 

.Photobucket

Cứ thế con bé cứ khóc mỗi khi đến trường . Mãi đến vài ngày sau , mình chỉ còn nghe giọng bé khàn khàn . Lúc đó mình xót lắm , nhưng cũng phải bấm bụng mà thôi . Ngày lại ngày , bé Tina của mình cũng quen dần với các cô giáo và các bạn cùng lớp . Cứ thế hai má con hú hi bên nhau ! Cảm giác được làm mẹ đã cho mình một niềm vui khó tả . Mình hạnh phúc lắm nhất là khi được nghỉ vào ngày cuối tuần hay nghỉ Lễ là bé được về chơi với mẹ và anh hai . Có khi cả nhà cùng nhau đi chơi ở vườn Bách Thú hay Công Viên hay đi mua sắm hoặc về quê thăm ông bà ngoại . Riêng mẹ của bé thì dĩ nhiên là thường xuyên đến thăm hai má con mình lắm . 



Ảnh chụp nhân ngày cưới của dì út . 

Photobucket


Rồi cứ thế cuộc sống của hai má con mình thật hạnh phúc . Nhiều người đã hỏi " Con gái chị à ? " . Mình khẽ gật đầu thế là họ nói tiếp : " Bé xinh quá , chắc là giống ba ! " . Lúc đó mình rất vui và rất hãnh diện nhất là khi họ nói : " Con bé rất đẹp với cặp mắt giống Hàn Quốc ! " . Nhưng hổng hiểu sao dần dần họ lại nói con bé trông giống mình ! Ôi chào ! Mình vui hết cỡ !


Hai má con đi chơi ở Hà Nội với mẹ và dì hai 

Photobucket

Đêm đêm nhìn con gái ngủ say sưa với gương mặt ngây thơ rất đáng yêu . Miệng thì chúm chím ...ôi ..mình thương con bé vô cùng . Nhiều khi mình đã bật khóc vì thương con bé quá : còn quá bé mà đã sớm thiếu tình thương của cha . Để rồi mình tự nhủ sẽ ở dậy để nuôi dạy bé nên người ...



Photobucket

Rồi đến một ngày nọ :cái ngày mà chị em mình rất sợ cũng đã đến . Cũng như thường lệ khi đến đón con bé , lúc đó con bé được khoảng 5 tuổi , từ ngoài cổng vào lớp mình đã thấy con bé đang chơi với một bạn gái ở ngoài sân trước cửa lớp . Bỗng một người đàn ông xuất hiện , thế là bạn của bé chạy đến nắm lấy tay của anh ấy , miệng réo rít :  " Ba đến rồi ! "  . Con bé nắm lấy tay ba và vẫy tay chào con gái mình để vào lớp lấy túi xách và chào các cô . Lúc đó , con gái bé bỏng của mình đứng ngẩn người ra nhìn theo bạn . Mình nghe đau nhói ở tim . Cảm giác xót xa , thương con bé không kể xiết được .Thế là mình chạy đến ôm lấy con gái . Cố giấu những giọt nước mắt đang lăn dài trên má , mình cố gắng lấy giọng bình thản vì mình biết cổ họng mình lúc đó dường như bị nghẹn lại rồi và nói : " Má dẫn con đi tô tượng nhé ! " . Thế là con bé reo lên mừng rỡ ...thế nhưng trong đôi mắt ngây thơ của bé lúc bấy giờ mình đã thấy thoáng lên một nỗi buồn ...



Trên suốt đoạn đường , mình cố tình gặng hỏi con bé nhiều chuyện về các cô ,về các bạn . Con bé trả lời nhanh nhẩu lắm , thế nhưng một lúc sau mình đã không kiềm được xúc động khi nghe bé hỏi : " Bố con chết rồi hả má ? " . Ôi ! Nghe con hỏi thế tim mình đau nhói . Mình chỉ biết lấy tay ôm ghì đầu bé vào lòng và khẽ nói : " Ah ..bố con đi xa lắm Tina à .." mình biết chắc chắn con bé đã từng nghe người lớn nói về " Bố " và đề cập đến từ " Chết " , hơn nữa từ ngày con bé bắt đầu hiểu biết , mỗi khi về nhà thăm mẹ và thăm anh hai , chị em mình vẫn tập cho bé đến trước di ảnh của bố và nói lời chào : " Con chào bố ! " và cứ thế con bé đã quen dần khi đến là chạy vào bàn thờ của bố để chào và khi về cũng vậy ! Có lẽ như vậy mà bé biết là cha mình đã chết , nhưng chắc chắn bé sẽ không hiểu được từ " chết " là gì ? . Hai chị em mình cũng không giải thích thêm gì vì chưa phải lúc để bé có thể hiểu được ! 







Thời gian cứ thế trôi nhanh , vào ngày cuối tuần là hai má con đi nhà sách để con bé tô tượng hoặc làm tranh cát . Có khi cả hai đi mua sắm ở siêu thị hoặc mình đưa bé đến công viên chơi các trò chơi . Con bé thích lắm ,cười nói líu lo còn mình thì cảm thấy hạnh phúc vô cùng . Nhưng có thể kỷ niệm đầy ấm áp nhất là mỗi khi đón con bé trễ không kịp đưa bé về nhà mẹ Thanh , thế là hai má con chạy thẳng đến Trung Tâm . Mình thì giảng dạy trên lớp , con bé thì ngồi ở cuối lớp tô màu , vẻ tranh hoặc tô chữ . Để rồi khi tan ca , hai má con có khi ghé vào tiệm để ăn phở hoặc hủ tiếu ...cứ thế cuộc sống của cả hai má con rất êm đềm và vô cùng hạnh phúc ! 

Riêng mình , tất cả đối với mình là một niềm hạnh phúc vô biên khi có con bé bên cạnh trong những ngày tháng đó . Nhiều lần mình đã đề nghị được nhận con bé làm con nuôi chính thức nhưng em gái mình đã từ chối vì nó sợ bên chồng nói rằng chồng chết chưa được bao lâu mà nó đã cho con ! Biết làm sao được ,thôi thì mình đành chấp nhận , nhưng dù sao đi nữa con bé vẫn được sống cạnh bên dì ruột thì cũng như là mẹ rồi .....

Than ôi ! Dòng đời không phải êm đềm và lúc nào cũng phải theo ý muốn của mình cả . Điều mà mình không bao giờ nghĩ đến cuối cùng thì nó cũng đã đến : mình đã gặp ox và lúc đó mình nghĩ một cách đơn giản là sẽ nói với anh ấy nhận con bé làm con nuôi luôn thể để con bé được sang Pháp với mình . Nhưng ...mình đã không thể nào thực hiện được ước muốn của mình . Thôi thì mình sẽ sang Pháp trước , sau đó mình sẽ lo cho con bé đi sau ...thế là mình đồng ý kết hôn ! Và nỗi buồn sâu thẳm nhất là mình đành để con bé ở lại VN tiếp tục sống với mẹ ruột của mình . Lòng mình xót xa lắm , trong những ngày sắp rời xa con bé mình đã không thể nào ngủ được ! Cứ nhìn con bé mà mình đã khóc ...thôi cứ can đảm  để bé ở lại sống với mẹ rồi mình sẽ tìm cách để đưa bé sang với mình sau vậy ! 

Rồi gần đến ngày ra đi , về đêm mình đã khóc nhiều lắm . Thương bé vô cùng vì phải rời xa đứa con gái bé bỏng mà mình đã chắt chiu ngày từ tấm bé , nhưng niềm an ủi và khích lệ  cho mình an tâm ra đi là bé sẽ được sống gần mẹ ruột và anh hai của mình từ đây . Cuối cùng ngày đó lại đến , ngày gia đình mình đã ra sân bay để đưa tiễn mình đi . Mình đã ngậm ngùi ôm ghì lấy con bé . Những giọt nước mắt từ biệt con gái thân yêu đã  tuôn trào và niềm đau khó có thể diễn đạt được mỗi khi nghe con bé tấm tích khóc ...Cảm giác hối hận vì đã lập gia đình mà bỏ con bé ở lại tràn ngập trong lòng mình hơn bao giờ hết ! Riêng con bé , nó đã khóc ngất ôm ghì lấy mình ...Đau lòng xiết bao ! Thôi đành tạm biệt con gái má sẽ tạm xa con rồi con sẽ nhanh chóng đoàn tụ với má sau này con yêu nhé ! Thế là mình vội vã gạt lệ bước đi mà trái tim nghe đau nhói từng cơn khi nghe tiếng kêu của con bé : " Má ơi ! " ...ôi tiếng kêu như xé lòng mình ! Đau cắt từng khúc ruột chân bước đi không nỗi .Mình đã không dám ngoái đầu lại để nhìn cha mẹ già , nhìn các em , các cháu và nhất là đứa con gái bé bỏng , đáng yêu mà mình đã gần gũi , thương yêu và chăm sóc ...


Hình bé chụp ở sân bay khi tiễn mình sang Pháp 


Photobucket

Và bây giờ con gái mình đã gần được 10 tuổi rồi ! Mỗi năm cứ đến ngày sinh nhật của bé là mình đều mua quà gởi về . Con bé đang học tiếng Pháp ở VN và mình sẽ cố gắng đưa con gái của mình qua đây đoàn tụ với mình càng sớm càng tốt . Đó là một trong những niềm mơ ước luôn canh cánh trong lòng mình ngoài việc sẽ có điều kiện tốt để chăm sóc ba mẹ của mình mình nữa cơ ! Ngày đêm mình luôn cầu nguyện ơn trên hãy gia hộ cho mình sẽ đạt được hai ý nguyện như trên thì dẫu có chết đi lòng mình vẫn được thanh thản nhẹ nhàng ...
Ảnh bé cùng với vợ chồng mình đi ăn kem với nhau .

Photobucket


 Ảnh bé cùng với Papa trong chuyến về thăm gia đình lần đầu tiên . 


Photobucket


Và niềm vui duy nhất của bé bây giờ là chú mèo Sim thân thương ...

Photobucket

15 nhận xét:

  1. cô bé thật dễ thương. Mong bạn sớm đưa được bé sang bên đó. Bạn có một trái tim nhân hậu. Chúc cho những mong ước của bạn thành hiện thực.

    Trả lờiXóa
  2. Dung la con gai chi rat de thuong. Cau mong cho dieu uoc cua chi som tro thanh hien thuc, chuc hai me con that hanh phuc ben nhau:), co len nhen chi!

    Trả lờiXóa
  3. Cam on ban nhiêu nhé ....nhung loi chia se cua ban làm minh cam thây âm long dây ban a !

    Trả lờiXóa
  4. Cam on em nhiêu nhé ! Nhung loi chia se và dông viên cua em da làm cho chi vui và âm long biêt duong nào dây em a !

    Trả lờiXóa
  5. Cuoc doi lac leo chi nhi? Can dam leo lai la nghi luc va thanh cong.
    Chuc chi co nhieu can dam voi cuoc song.

    Trả lờiXóa
  6. Con gái của chị xinh và thật dễ thương . May mắn có người dì tốt như chị giúp con gái vơi đi nỗi buồn thiếu vắng ba . Mong mẹ con chị sớm được ở bên nhau luôn .

    Trả lờiXóa
  7. Vâng ,dung thê em a ....cuôc doi không phai luc nào cung là màu hông nhu minh tuong phai không em ? Và co nhung nôi dau thâm kin trong long ...kho mà nguôi ngoai duoc ...càng cuoi nhiêu thi càng cay dang nhiêu em a ..thê nhung cung phai cô guong dê vuot qua tât ca vi truoc mat chi con nhiêu viêc cân phai làm lam...cam on em da chia se và dông viên chi ...chi rât hanh phuc và cam thây nguoi ngoai nôi buôn phân nào do em a ....

    Trả lờiXóa
  8. Dung thê Duy oi , chi muôn bu dap nôi bât hanh , nôi mât mat mà con bé da ganh chiu vi bé chua bao gio duoc goi tiêng " bô oi ! " ...thê nên dê con bé cam thây do tui hon khi nhin ban bè co dây du cha me , chi da mong muôn lo cho bé bang tât ca trai tim cua chi ,trai tim cua môt nguoi di và cung là cua môt nguoi me nua do em a ....cam on em da chia se và goi dên chi nhung loi câu chuc thân tinh nhu thê ., chi rât vui và hanh phuc vô cung do Duy oi ...

    Trả lờiXóa
  9. Đọc những dòng tâm sự của chị thật cảm động,chị rất giàu tình cảm,chúc chị và gia đình bình yên và hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  10. Cam on em da chia se voi chi và nhung loi chuc cua em là nguôn dông viên rât lon dôi voi chi dây em à !

    Trả lờiXóa
  11. bé dễ thương quá,bằng tuổi nhóc con nhà mình

    Trả lờiXóa
  12. Bé là tât ca niêm vui cua doi minh do ban oi ...nhung rât tiêc bé lai không duoc o canh minh ...

    Trả lờiXóa
  13. Mong y dinh cua em se thanh hien thuc nhe

    Trả lờiXóa
  14. July 29, 2012
    Nangtuyet, chị đã đọc qua câu chuyện về bé Tina, chị rất hiểu nổi lòng của em, vì chính chị đã từng dứt áo ra đi bỏ lại sau lưng bao kẻ thân thương, và nổi nhớ ngút ngàn...nhựng rồi thời gian sẽ là 1 liều thuốc chửa lành cho mỗi nổi đau. Đó là nói về chuyện đời....còn nói về giáo lý của nhà Phật thì tất cả đều do duyên...và nghiệp quả...em phải quán chiếu cho kỷ để không bị lôi cuốn vào vòng xoáy nhân quả, nghiệp báo cuộc đời để rồi tự bắt mình đau khổ. Thứ 1, ba của Tina chết cũng do số mệnh, và duyên và nghiệp quả...của mẹ ruột Tina, anh trai, em và cả gia đình. Con nít vốn rất vô tư, người lớn vì quá nhạy cảm nên cứ tưởng nó đau khổ vô cùng vì không có cha...cái đó là do em nghĩ ra, rồi thông dịch ra, rồi làm tình cảm em triểu nặng....ba chị mất lúc chị mới 12t, không để ý gì...vô tư, chết thì biết chêt và quên mau vì tuổi thơ, tuy nhiên khi mẹ lấy chồng khác chị cảm giác có sự mất mát, lúc đó 13t rồi. Vì thế em không nên đặt nặng tình cảm về cháu Tina mà tự giầy vò mình...em và Tina có duyên...chị đã từng nhớ thương đứa cháu trai gọi bằng cô, thương như con đẻ, vì ngày nào cũng chăm sóc nó, mới 3t mà chị nói chi buồn chị khóc, thì nó khóc theo...khi chưa rời VN, ngày nào đi làm vê cháu cũng qua, 2 đứa chứ không fải môt đâu....khi chị rời TânSonNhất, nó trắng bốc dể thương chạy vào phòng cách ly ôm chi, 5 năm sau chị về cháu đã lơn, học rất giỏi, học giỏi toàn quốc sau này, và bây giờ là 1 chàng trai khoi ngô tuấn tú, tốt nghiệp đại học, đang làm cho hảng Intel ở VN, còn thằng anh nó là Kiến Trúc Sư nhu các bác, ba và các chú, có 2 con trai rất dễ thương, em vào Face bơok duoi ten Thuyen Do thì sẽ thấy 1 số. Chị kể em nghe vì chị muốnnhấn mạnh, thời gian sẽ qua đi, cuộc sống tiếp tục trôi....em đừng quá nặng lòng rồi suy nghỉ lung tung khôg tót cho sức khỏe, vài năm nữa thì cháu lớn và có người yêu thì lúc đó nó quên mình dễ dàng....trẻ con mau quên và hợp thức hóa với đời sống rất nhanh....sở dĩ chị kễ lung tung, vi chí có nhiều đứa cháu gái em của em trai xinh lắm, mới hôm nào mình còn tắm cho nó, và chúng hợp lại múa hát, biểu diễn thời trang đủ trò giúp vui cho cả gia đình vào mỗi cuối tuần tụ tập nhà nội, chúng quấn quít bên cô luôn luôn, vây mà bây giờ thường gặp chúng qua Yahơo messenger, or FB, it khi chúng text một lời thăm cô,ngoại trừ minh gọi chúng trước....cuộc sống của chúng nó hiên nay qua bận, bân học, bận chat với bạn bè, bân mơ mộng ....nươóc mắt lluôn chảy xuống em ơi...Bay giờ chị có 2 thằng cháu ngoại rất dễ thương, ở cách nhau 15 phút lái xe, xưa kia chưa hiểu vê giao ly của Phật, chị đặt chữ "ÁI' nặng nên tuần 3 lần chạy đi thăm cháu...bây giờ hiểu về giáo lý Phật dạy phải cắt ái, vì thương quá cũng khô, ghet qua cũng khổ, thương hay ghét đều phải đi theo cái nghiệp đó...nên chị giờ đây rất thoải mái tâm hồn...mỗi tuần con gái chị chở cháu qua thăm ngoại 1 ngày, chúng nó đến là ôm mình, hôn thắm thiết và nói "I miss you, ba ngoai so so so so so much!" lluôn là nói vậy, goi phone cung nói vậy...con nhớ ngoại nhieu nhieu nhieu lăm,...4 t chua đi hoc mà đọc sach quyên nay qua quyên khac,..sử dụng computer, Iphone và hai đứa thuộc "Chú Đại Bi" lúc mới 2 tuổi, chị kể lung tung đe em thấy rằng cuộc đời rồi sẽ qua đi, life goes on, em khôngnên bi quan hoá rồi tự làm khổ mình...em có thê nhờ làm giấy tơ để đưa cháu qua du hoc....em có điều gì khác kể chi nghe...chúc em bình an sau khi đọc những dòng này của chi. Giờ chi đi nấu cơm cho anh emăn, 6:30PM ở nơichị ở....

    Trả lờiXóa