Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Niềm hy vọng vẫn đong đầy theo năm tháng

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Biển Bretagne vào một buổi chiều nắng nóng

Sau khi rời khỏi thành phố cổ kính Saint Malo ( Bretagne ) , trên đường về nhà chúng mình đã ghé qua một bãi biển thật đẹp , thật yên tĩnh và đầy thơ mộng mà mình chưa bao giờ nhìn thấy ở vùng biển nơi chúng mình đang sinh sống .

Ngoài biển , ngoài bến cảng và những cánh bướm đang thả neo trên cảng thì phong cảnh ở bãi biển này trông hoang sơ hơn , yên tĩnh hơn với những tảng đá cao nằm nhô ra biển trông tuyệt đẹp làm sao ấy .



Trời thì đang nóng hừng hực ! Cái nóng ở xứ lạnh vào mùa Hè sao khiếp thật ! Năm nay thời tiết như thế nào ấy . Chỉ mới tháng 7 thôi mà nóng ghê đi . Chắc đến tháng 8 mình sẽ ở miết trong nhà , mà không dám đi đâu hết . Thế nhưng , mặc dù nóng bức như thế , vợ chồng mình cũng ghé tạt qua một vùng biển trên đường vì cảnh đẹp ở đây đã không thể nào làm cho chúng mình bỏ ngơ được . Sau khi cho xe vào bãi , chúng mình đã thả bộ men theo một con đường mòn đi lên trên một cái dốc thoai thoải đủ để có thể bò lên được đó thôi .






Cứ thế chúng mình vừa đi , vừa ngắm cảnh rồi lại vừa chụp ảnh . Nhờ vậy mà mình cũng quên đi cái mệt mỏi vì phải thả bộ đi lên trên dốc cao thoai thoải dưới cái nắng gay gắt thế này . 




Những bông hoa dại vàng rực mọc nhô ra biển ở một bên lối đi lên dốc nhìn đẹp mê tít luôn . 












Khi gần đến những bậc tam cấp đi lên phía trên đỉnh , mình rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một vài cụ già đang chống gậy từ từ bước lên trên . Ông xã mình đã giúp đỡ bà cụ mặc áo trắng lên đến nơi . Tiếc rằng mình đã không nghĩ ra là sẽ chớp một tấm ảnh để ghi lại hình ảnh này .




Lên đến nơi cả hai đã thay phiên nhau mà chụp ảnh cho nhau . Rồi mình tha hồ mà nghía phong cảnh từ trên cao nhìn bao quát cả một góc bờ biển ở đây .





Quả thật băng ghế được đặt ở một góc thế này thì rất ư là lý tưởng cho du khách . Họ có thể ngồi nghỉ mệt sau khi bò lên dốc , rồi lại vừa được ngắm cảnh nữa ! Quá tuyệt vời luôn . 



Thấy thế cụ bà đã được Ông Xã dìu lên lúc nãy đã đề nghị chớp cho vợ chồng mình một tấm ảnh . Thật vui bởi lẽ ở bên đây rất khó để có thể nhờ ai đó chụp ảnh dùm . Hầu hết họ không thích bị nhờ mà họ cũng không thích nhờ vả ai hết . Cuộc sống của họ là như vậy đó . Rất sòng phẳng , rất thẳng thắn và chân thật . 



Trời càng về chiều , nắng càng dịu bớt và chúng mình lại tranh thủ quay về nhà vì chúng mình còn phải vượt đoạn đường hơn 200kms nữa đó cơ , nhưng không gì thể mà mình lại không tiếp tục chụp ảnh trên đường thả bộ đi xuống dốc để ra bãi xe . 

Nắng chiều lại bắt đầu lắng xuống . Nắng không còn gắt , không còn cau có mà ngược lại con người cảm thấy dễ chịu hơn . Thỉnh thoảng có một vài cơn gió từ ngoài khơi thổi vào nghe mát rượi vậy đó . Cứ thế mình lại đắm mình trong vẻ đẹp tuyệt vời của bờ biển ở đây . 






Một lối đi xuống bãi biển nằm sâu bên dưới được nhìn từ trên cao . Rất tiếc chúng mình không còn thời gian nữa , chứ nếu không chúng mình sẽ thả bộ xuống để đi dạo dọc theo bãi biển ..Ôi ! Thật tuyệt vời !




Hoặc ngồi thư giãn nhìn ra biển chờ nắng chiều dần buông xuống tận chân trời ...














Phía xa xa dọc theo bãi biển cũng có vài người đang nằm thư giãn . Nhìn họ thư thái nằm dài dưới nắng chiều mà mình đã cảm nhận được cuộc sống thật thanh bình và êm ả ở nơi đây xiết bao . 






Một ngôi nhà thật đẹp , thật sang trọng nằm ven bờ biển trông thật lý tưởng vô cùng ..ước gì ..vâng , chỉ là mơ ước thôi ! Nhưng những ước mơ này có khi sẽ được thành tựu , hoặc có khi cũng sẽ không bao giờ được . Thế nhưng chúng ta vẫn cứ sống trong niềm mơ ước , niềm hy vọng thì ắt hẳn mình sẽ cảm thấy cuộc đời mới thật sự có ý nghĩa , phải không nào ? 



Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Bên ngọn Trúc Đào

Cái nóng mùa hè thật là khiếp . Khiếp đến nỗi không dám bước ra ngoài với nhiệt độ chẳng khác nào ở quê hương của mình . Cách đây 2 ngày khi nắng chiều bắt đầu dịu xuống , Ông Xã đã chụp cho mình một ít pô hình bên cạnh cây Trúc Đào xinh xinh trong vườn nhà . Vậy chứ mình cũng tìm chỗ có bóng mát mà núp vào để chụp chứ chẳng dám đứng chênh ênh ra ngoài nắng mà chụp đâu ! Khiếp lắm !








Chụp ở ngoài trời chưa đủ phê vậy là anh ấy chụp thêm cho mình vài tấm ở trong nhà ! Thích thật đóa ! Cảm ơn Ông Xã của tui thiệt nhiều ! 


Ngày họp mặt khu phố (2) : Họp mặt

Cũng như thường lệ , cứ vào tháng 7 hàng năm là khu phố nơi vợ chồng mình sinh sống đều tổ chức một buổi họp mặt . Tất nhiên cũng không đầy đủ lắm đâu , thế nhưng đó lại là một cơ hội tốt để những người hàng xóm có thể biết mặt nhau , nhất là những người mới đến . Sau 3 năm vắng bóng , năm nay chúng mình lại cũng tham gia cùng với họ . Rất vui được gặp lại những người trước đây , và càng vui hơn khi được gặp những người mới đến . Hầu hết họ còn rất trẻ , nên cuộc họp lần này có phần sinh động hơn nhiều .

Tấm ảnh chụp chung tập thể để làm kỷ niệm này do một người hàng xóm đã chụp không mấy gì hoàn chỉnh lắm bởi lẽ ...không thấy được Ông Xã của mình và một số người hàng xóm khác nữa . Vậy đó , biết làm sao hơn ...hơi buồn một chút !!!


Vẫn mảnh đất rộng ngày nào . Với khuôn viên đủ rộng , đủ chứa đầy tình cảm thân thương giữa những con người sống cùng một khu phố , một con đường với nhau . Ở mảnh đất đó , hai cái lều nho nhỏ được dựng lên làm nơi họp mặt của những người hàng xóm với nhau thật chân tình và ấm áp xiết bao . 


Túp lều nhỏ này là nơi để mọi người có dịp để cùng nhau trao đổi về đủ đề tài trong cuộc sống . Mình thì lúc bấy giờ chỉ biết cầm máy ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ đó mà thôi . 



Những dĩa bánh lạt đơn sơ , những chai rượu thường được dùng trước khi vào buổi ăn chính là truyền thống của dân Tây bên đây . Họ vừa ăn , vừa uống nước trái cây , hay rượu : loại rượu đặc biệt dành cho buổi ăn nhẹ này và vừa trò chuyện cùng nhau . 





Còn đây là nơi để mọi người sẽ cùng ăn trưa với nhau . Lần hợp mặt này chỉ có 34 gia đình đến chung vui với nhau mà thôi . Như vậy đó . Hàng năm có bao nhiêu người thì đều lập lại , nhưng năm nay thì lại có nhiều gia đình mới đến cư ngụ nơi này . Hầu hết họ còn rất trẻ . 



Vợ chồng mình cùng ngồi chung với những người sống chung quanh có mối quan hệ thân thiết với chúng mình . 



Chỉ thương cho chị bạn trước đây thì ngồi nơi khác .



Trong buổi ăn trưa , họ cũng chuẩn bị một lò nướng bằng than để ai có nhu cầu nướng thịt thì cứ đến nướng một cách thoải mái . Mình thì có thói quen là chuẩn bị gà nướng ở nhà vào sáng sớm rồi mang theo để hai vợ chồng cùng xơi . 



Sau khi ăn trưa xong thì một anh bạn hàng xóm , cũng là người đứng ra tổ chức cuộc họp mặt hàng năm đã chia thành từng nhóm nhỏ , rồi có chef của nhóm để cùng nhau tham gia trò chơi thi đấu . Đây là cuộc họp của anh ấy với các chef của nhóm để nói  về nội dung của các trò chơi . 


Một số hình ảnh của các trò chơi ở đây . 



Chủ xị của cuộc họp mặt này nè ! 


Mình với Ông Xã không cùng chung nhóm với nhau . Hình ảnh này là khi anh ấy đang tham gia trò chơi . Mình tranh thủ xách máy ra chụp những hình ảnh của mọi người đang tham gia các trò chơi ở đây . 


Đang loay hoay chụp ảnh Ông Xã đang thi đấu , Bác trai , em vợ của Bác ở ngang nhà mình đã lên tiếng gọi mình đến tham gia trò chơi của nhóm ..


Một trong những hình ảnh mà mình đã tham gia trò chơi với các bạn cùng nhóm .


Ông Xã với trò chơi ném bóng 


Chị bạn của mình cũng đang tập trung để ném bóng , nhưng không giấu nỗi nét buồn trên gương mặt . Đúng là cái gì cũng có thiện duyên với nhau . Bởi lẽ khi bà xã trước đây của Ông xã mình khi còn sống thì chị bạn này cũng là người bạn thân của chị ấy nữa đó .


Một số hình ảnh của mọi người đang tham gia các trò chơi . 










Riêng trò chơi này rất lạ mà mình chưa bao giờ thấy , thế nên với mình rất ư  là thú vị . 



Với trò chơi ở trên thì nhóm của mình đã đoạt giải hạng 3 khi vào chung kết ..hihi ..


Tiếp đến đây là trò chơi kéo co giữa hai đội " gìà " và " trẻ " .  Phải nói trong tất cả các trò chơi , mình thích nhất trò chơi này vì trông buồn cười lắm !


Hihi ..Ông xã mình thuộc nhóm " gìà " , nhưng đặc biệt lại là nhóm trưởng đấy nhé . Bởi lẽ anh ấy trẻ nhất trong số bạn già thế thôi . Cứ nhìn mấy ông già đang gồng mình kéo dây mà mình không thể nào nhịn cười được .


Nụ cười chiến thắng của đội trưởng đây rồi ! 


Sau khi nghỉ giải lao được vài phút , cả hai nhóm lại kéo co lần 2 để tranh giải . Lần này đội trưởng đã thấm mệt nên đề cử người khác thế ..chân . 


Trong số các bạn già thì một anh bạn trẻ đã xung phong vào đội để ...cứu nguy vì lúc này sức lực của mấy cụ già đã bắt đầu kiệt quệ ..hihi ..


Một trọng tài tí hon đang chăm chú theo dõi thật là dễ thương gì đâu á . 


Cứ nhìn nhóm trẻ đang cố gồng sức để lôi kéo sợi dây về phía mình mà mình cười pể cái pụng luôn á !  Ah ! Lần này có một cụ già trong nhóm trẻ nữa a ! Buồn cười điểm đích là cậu hàng xóm trẻ áo tím nè ...


Rõ cậu ta malin thật ..hihi ..


Cuối cùng thì cậu ấy cũng ...bị chạy tuột về phía trên ..thế là công toi . Vậy chứ cậu ta cũng cố ngoáy lại bảo một nhóc trẻ nhứt trong nhóm ở cuối dây ..vựa vào thân cây để giữ thế mà kéo ..cười đau bụng luôn !   


Lúc bấy giờ trọng tài nhí bắt đầu chống nạnh nhìn nhóm trẻ đang dần dần bị kéo tuột về phần đất của mày cụ già mà nói thầm : " Không xong rồi ! Đúng là tuổi già mà tài cao ! "


Và kết quả cuối cùng là vậy nè ..hihi ..




Mấy cụ già cười tươi sau hai chiến thắng nè .


Ông xã mình thì lè lưỡi luôn vì ...mệt đuối ..hihi ..
 

Lễ trao giải thưởng cho các đội đã đoạt giải các trò chơi .

 
Nhóm của mình cũng đoạt giải 3 và được một phần thưởng nho nhỏ tượng trưng .Nhóm trưởng của mình đến nhận giải thưởng .
 

Thật vui vì phần thưởng của nhóm đã được trao cho mình bởi lẽ họ nói rằng nhờ mình mà nhóm đã được vào chung kết tranh giải hạng 3 ...hihi ..Một cái áo pull thời trang , vậy là mình sẽ để dành cho con gái của mình nè .  


Một ngày thật vui và thật ấm áp bên những người hàng xóm của vợ chồng mình là vậy đó . Buổi họp mặt tan rồi mà trong lòng mình vẫn nhớ mãi những khoảnh khắc thật thân thương mà tất cả những người sống cùng khu phố đã chia sẻ cùng nhau . Tình hàng xóm , tình láng giềng là vậy đó . Cuộc sống chỉ có thế , chỉ có tình thâm ,  ,tình thân thiện láng giềng với nhau để cảm nhận được cuộc đời này thật là vui và thật là đong đầy hạnh phúc ...